MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTiếng vọng dưới đáy thời gianChương 14: Khi mặt nạ rơi xuống

Tiếng vọng dưới đáy thời gian

Chương 14: Khi mặt nạ rơi xuống

1,180 từ · ~6 phút đọc

Cổng phủ họ Trịnh mở toang trong đêm, nhưng sự đón chờ không phải là ánh đèn lồng rực rỡ mà là những ngọn đuốc cháy bập bùng, soi rọi những gương mặt hầm hố của đám gia nhân dưới trướng Duy Lân. Thảo An bước xuống xe ngựa, cảm nhận được một luồng khí lạnh lẽo tỏa ra từ phía từ đường — nơi đang vang lên tiếng gõ mõ dồn dập, khô khốc.

Khiêm nắm chặt tay An, dẫn cô đi thẳng vào gian nhà chính. Tại đây, Bà Thượng phu nhân đang nằm trên sập gụ, gương mặt nhợt nhạt, hơi thở đứt quãng qua chiếc ống thở bằng bạc. Xung quanh bà là các bô lão trong chi tộc, ai nấy đều mặc áo dài thâm, sắc mặt nghiêm nghị như thể đang chuẩn bị cho một cuộc phán xét đại hình.

Duy Lân đứng ở trung tâm căn phòng. Gã không còn vẻ cung kính giả tạo thường ngày. Chiếc mặt nạ "đứa cháu ngoan hiền" đã hoàn toàn rơi xuống, lộ ra một khuôn mặt vặn vẹo bởi tham vọng và sự đố kỵ bấy lâu nay bị kìm nén.

"Anh Khiêm, chị dâu, hai người về thật đúng lúc!" Lân lên tiếng, giọng gã cao vút đầy mỉa mai. "Bà Nội vì lo lắng cho sự an nguy của hai người mà phát bệnh tâm phế, còn hai người lại thong dong hưởng lạc ở điền trang. Đây chính là cái 'hiếu' mà chị dâu Tây học vẫn hằng rêu rao sao?"

Một vị bô lão râu dài, vốn là người giữ gia pháp, đập mạnh cây gậy xuống sàn: "Hỗn xược! Đích tôn và đích tôn phu nhân lại tự ý bỏ mặc gia mẫu đang lâm trọng bệnh, hành tung bất định. Theo gia quy, đây là tội bất hiếu, có thể bị xóa tên khỏi gia phả!"

Thảo An nhìn thẳng vào Duy Lân, cô thấy gã khẽ nhếch môi. Cô hiểu rằng, bệnh tình của Bà Thượng là thật, nhưng sự trầm trọng của nó đã được gã thổi phồng lên để tạo cớ họp tộc.

"Thưa các bác, các chú," An lên tiếng, giọng cô vang vọng, bình tĩnh đến đáng sợ. "Chúng con đi điền trang là để kiểm tra lại các kho lúa bị thất thoát mà chú Lân đây chưa giải trình được. Nếu nói về hiếu, thì việc giữ gìn tài sản của tổ tiên không bị kẻ gian đục khoét chính là cái hiếu lớn nhất."

"Mày còn dám cãi sao?" Duy Lân gầm lên, gã rút từ trong túi áo ra một tờ giấy đỏ có ấn tín. "Bà Nội trong lúc tỉnh táo đã nhìn thấu tâm địa của chị. Đây là tờ di huấn mới nhất Bà vừa ký. Bà tuyên bố: Trịnh Duy Khiêm vì u mê nữ sắc, bỏ bê tổ nghiệp, không còn đủ tư cách kế vị. Toàn bộ quyền quản lý phủ đệ và các xưởng dệt sẽ được giao lại cho tôi!"

Cả căn phòng xôn xao. Duy Khiêm sững sờ. Anh nhìn Bà Nội đang nằm mê mệt, rồi nhìn tờ di huấn trên tay Lân. Anh biết Bà Nội dù khắc nghiệt nhưng chưa bao giờ là kẻ hồ đồ đến mức giao gia sản cho một kẻ phá gia chi tử như Lân.

"Tờ giấy đó là giả!" Khiêm bước tới, định giật lấy tờ di huấn nhưng đám gia nhân của Lân đã lao ra ngăn cản.

"Giả hay thật, các bô lão ở đây đều làm chứng!" Lân cười đắc thắng. "Bà đã ký trước mặt bác Cả và chú Ba. Anh Khiêm, từ giờ phút này, anh và người đàn bà phản loạn này không còn tư cách ở lại gian nhà chính nữa. Hãy thu dọn đồ đạc sang khu nhà kho mà ở, hoặc tốt nhất là cuốn xéo khỏi đây!"

Thảo An nhìn xuống đôi bàn tay run rẩy của Bà Thượng. Cô chợt nhận ra một chi tiết: trên ngón tay bà không còn chiếc nhẫn ngọc bích — vật bất ly thân dùng để làm dấu ấn tín. Cô đưa mắt tìm kiếm quanh phòng và bắt gặp nó đang nằm lấp ló trong túi áo của Duy Lân.

"Chú Lân," An bước lên một bước, ánh mắt sắc như dao. "Chú nói Bà ký khi tỉnh táo, vậy tại sao dấu ấn trên tờ giấy này lại nhòe nhoẹt như bị cưỡng ép? Và tại sao chiếc nhẫn ấn tín của Bà lại đang nằm trong túi chú?"

Duy Lân hơi khựng lại, mặt gã biến sắc nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ hung hãn: "Mày ngậm máu phun người! Đồ đàn bà lăng loàn, mày không có quyền lên tiếng ở đây!"

Lân vung tay định tát An, nhưng một bàn tay rắn chắc đã chặn đứng cổ tay gã. Là Khiêm. Đôi mắt Khiêm đỏ rực, một luồng sức mạnh bấy lâu nay bị kìm nén trong vẻ thư sinh bỗng chốc bùng nổ. Anh bẻ ngoặt tay Lân khiến gã đau đớn kêu rú lên. Chiếc nhẫn ngọc bích rơi từ túi áo Lân xuống sàn gạch, xoay tròn rồi dừng lại ngay dưới chân vị bô lão trưởng tộc.

"Sự thật nằm ở đây," Khiêm nói, giọng anh trầm hùng như tiếng sấm. "Duy Lân, chú đã đi quá giới hạn rồi. Chú không chỉ lừa lọc tiền bạc, mà còn dám mưu sát tâm hồn của Bà Nội để đoạt quyền."

Sự việc diễn biến quá nhanh khiến các bô lão bàng hoàng. Vị trưởng tộc nhặt chiếc nhẫn lên, nhìn Duy Lân bằng ánh mắt ngờ vực. Lúc này, Bà Thượng phu nhân trên sập bỗng khẽ động đậy, bà từ từ mở mắt, ánh nhìn đục ngầu xoáy sâu vào Duy Lân. Bà không thể nói, nhưng giọt nước mắt lăn dài trên gò má nhăn nheo đã nói lên tất cả sự phản bội mà bà vừa phải chịu đựng từ đứa cháu mình hằng tin tưởng.

"Đuổi... đuổi nó đi..." Bà Thượng thều thào, cánh tay gầy guộc chỉ thẳng vào Duy Lân.

Mặt nạ đã hoàn toàn rơi xuống. Duy Lân run rẩy, gã nhìn quanh nhưng đám gia nhân thấy tình thế đảo chiều cũng bắt đầu lùi lại. Gã hiểu rằng mình đã thua ván bài này, nhưng ánh mắt gã nhìn An và Khiêm trước khi bị lôi ra ngoài không hề có sự hối lỗi, mà là một sự căm thù đến tận xương tủy.

Đêm đó, phủ họ Trịnh tĩnh lặng đến lạ kỳ. Khiêm ngồi bên giường chăm sóc Bà Nội, còn Thảo An đứng ngoài hiên, nhìn cây đại thụ đang oằn mình trong cơn gió đêm. Cô biết, Duy Lân bị đuổi đi không có nghĩa là sóng gió đã hết. Kẻ bị dồn vào đường cùng thường sẽ trở nên điên cuồng nhất.

Và quan trọng hơn, dù thắng được Lân, nhưng xiềng xích của gia quy vẫn còn đó, và Bà Thượng phu nhân, sau biến cố này, liệu có thực sự thay đổi cách nhìn về "sự tự do" của cô?