MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTiếng vọng dưới đáy thời gianChương 13: Chuyến đi dã ngoại ngoài ý muốn

Tiếng vọng dưới đáy thời gian

Chương 13: Chuyến đi dã ngoại ngoài ý muốn

1,057 từ · ~6 phút đọc

Sau sự kiện xé thư chấn động từ đường, bầu không khí trong phủ họ Trịnh trở nên đặc quánh sự thù nghịch. Bà Thượng phu nhân đóng cửa không tiếp bất cứ ai, chỉ để lại tiếng gõ mõ tụng kinh đều đặn như những nhát búa nện vào tâm trí kẻ sống. Duy Lân thì biến mất biệt tăm, chắc hẳn đang lẩn lút ở một góc tối nào đó để ủ mưu cho một đòn trả thù thâm độc hơn.

Nhận thấy Thảo An ngày càng xanh xao dưới áp lực của những ánh mắt soi mói, Duy Khiêm đã đưa ra một quyết định táo bạo. Sáng sớm hôm sau, anh yêu cầu chuẩn bị một chiếc xe ngựa nhỏ, lấy cớ đi thị sát điền trang ở phía chân núi—nơi xa xôi nhất và ít bị kiểm soát nhất của gia tộc.

Chiếc xe ngựa lọc cọc rời khỏi cổng phủ khi sương mù còn chưa tan hẳn trên những cánh đồng. Khi bóng dáng của cây đại thụ và những mái ngói rêu phong lùi xa dần, An mới dám thở hắt ra một hơi dài, như thể vừa trút bỏ được một khối đá nặng ngàn cân trên ngực.

"Cảm ơn anh, Khiêm," An nói khẽ, đôi mắt cô dõi theo những cánh cò trắng đang dập dờn trên mặt ruộng xanh mướt.

Khiêm ngồi đối diện, anh không mặc bộ đồ gấm vóc nặng nề mà chọn một chiếc áo sơ mi đơn giản. "Em không cần cảm ơn. Là tôi nợ em một không gian để thở. Ở đây, bầu trời không bị tán cây nào che khuất cả."

Họ dừng chân bên một dòng suối nhỏ chảy ra từ vách đá. Nơi đây, thiên nhiên vẫn giữ được vẻ nguyên sơ, đối lập hoàn toàn với sự gò bó, sắp đặt của phủ đệ. An cởi bỏ đôi giày thêu, để mặc bàn chân trần chạm vào làn nước mát lạnh. Cảm giác da thịt tiếp xúc với sự sống tự nhiên khiến cô khẽ rùng mình vì sảng khoái.

Khiêm ngồi trên một tảng đá phẳng, tay cầm cuốn sổ ký họa mà An đã lén mua cho anh. Lần đầu tiên, anh không vẽ những công trình kiến trúc khô khan. Ngòi bút của anh lướt đi mềm mại, ghi lại dáng hình của An giữa cỏ cây.

"Anh vẽ gì thế?" An tò mò bước lại gần.

Khiêm hơi bối rối định che đi, nhưng rồi anh dừng lại, để cô nhìn thấy. Trong tranh, An không phải là "mợ cả họ Trịnh" nghiêm nghị, mà là một cô gái với mái tóc xõa tung trước gió, đôi mắt lấp lánh sự tự do.

"Đây là em... trong mắt tôi," Khiêm trầm giọng. "Không phải là người vợ trong cuộc trao đổi, cũng không phải là người cứu vãn gia tộc. Chỉ là An thôi."

An ngồi xuống cạnh anh, khoảng cách giữa họ lúc này chỉ còn là một hơi thở. Mùi cỏ dại và mùi nắng thơm nồng quyện vào nhau. "Khiêm, anh có bao giờ hối hận vì đã không bỏ trốn khi có cơ hội không? Nếu ngày đó anh không trở về, có lẽ giờ đây anh đã là một kiến trúc sư lừng lẫy ở một nơi nào đó."

Khiêm buông bút, nhìn vào dòng nước chảy xiết. "Trước khi có em, tôi hối hận mỗi ngày. Nhưng bây giờ... tôi nhận ra rằng nếu tôi bỏ chạy, tôi sẽ mãi mãi là một kẻ trốn chạy. Tôi phải ở lại để đối mặt với cái bóng của chính mình, và để bảo vệ những gì tôi trân trọng."

Anh quay sang, nắm lấy bàn tay nhỏ bé của An. Những ngón tay anh chai sần vì cầm bút và cả vì những năm tháng kìm nén, nhưng chúng mang lại cho An một cảm giác an tâm kỳ lạ.

"An, tôi không thể cho em một cuộc sống bình yên ngay lúc này, nhưng tôi hứa, tôi sẽ không để em phải cô độc dưới bóng đại thụ đó nữa."

Đó không phải là một lời tỏ tình lãng mạn như trong những cuốn tiểu thuyết cô từng đọc ở Hà Nội, nhưng nó nặng nề và chân thành hơn bất cứ thứ gì. An tựa đầu vào vai Khiêm, cảm nhận được nhịp tim bình ổn của anh. Giữa không gian rộng lớn của núi rừng, họ không còn là những "quân cờ" của dòng tộc, họ chỉ là hai con người đang sưởi ấm cho nhau trước cơn bão lớn.

Họ cùng nhau dùng bữa trưa đơn giản với cơm nắm và muối vừng dưới gốc một cây thông già. An kể cho Khiêm nghe về những giấc mơ của cô ở Hà Nội, về việc muốn mở một ngôi trường cho trẻ em nghèo. Khiêm lắng nghe, đôi mắt anh sáng lên những tia hy vọng mà bấy lâu nay sự u uất đã che lấp mất.

Tuy nhiên, niềm hạnh phúc ngắn ngủi ấy chợt khựng lại khi từ phía xa, họ thấy một bóng người đang phi ngựa tới. Đó là người hầu thân tín của Khiêm.

"Cậu... cậu ơi! Bà Nội ngã bệnh rồi! Bà lên cơn hen suyễn nặng sau khi phát hiện cậu và mợ tự ý ra ngoài mà không xin phép. Duy Lân đang đưa thầy thuốc vào và... và hắn đang kích động các bô lão họp từ đường để luận tội mợ cả vì 'bỏ bê gia mẫu'!"

Sắc mặt Khiêm tối sầm lại. Thời gian dã ngoại ngắn ngủi đã kết thúc. Thực tế nghiệt ngã lại ập đến, và lần này, nó mang theo sự tàn nhẫn của những lời cáo buộc về đạo hiếu—thứ vũ khí có thể giết chết một người ở xã hội này mà không cần dùng đến dao kéo.

An đứng dậy, cô bình thản xỏ lại đôi giày thêu. "Chúng ta về thôi, Khiêm. Trốn chạy không phải là cách, và nhành cỏ dại không thể mãi nép mình bên dòng suối."

Ánh nắng chiều tà đổ dài trên con đường về, hai bóng người in trên nền đất dường như hòa làm một. Chuyến đi này không chỉ là dã ngoại, nó là buổi "lễ tuyên thệ" thầm lặng của một tình yêu bắt đầu nảy mầm từ sự thấu hiểu và cùng chung chí hướng.