MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTIẾNG VỌNG TRONG THUNG LŨNGChương 1: CHIẾC ĐỒNG HỒ NGỪNG CHẠY

TIẾNG VỌNG TRONG THUNG LŨNG

Chương 1: CHIẾC ĐỒNG HỒ NGỪNG CHẠY

490 từ · ~3 phút đọc

Thị trấn Thanh Hải đón Thẩm Hi bằng một cơn mưa phùn ẩm ướt, thứ mưa đặc trưng của vùng ven biển miền Nam Trung Quốc. Gió mang theo vị mặn mòi và cả cái lạnh lẽo ngấm vào tận xương tủy. Cô kéo theo chiếc vali cũ kỹ, bước chân nặng nề trên con đường lát đá xanh đã mòn vẹt theo năm tháng.

Thẩm Hi dừng lại trước một căn nhà nhỏ hai tầng, tường vôi đã bong tróc lộ ra lớp gạch đỏ sậm. Đây là nơi cô chọn để trốn chạy sau khi cuộc đời ở Thượng Hải sụp đổ. Không còn những cuộc họp xuyên đêm, không còn tiếng chuông điện thoại thúc giục từ vị sếp khó tính, và cũng không còn hình ảnh gã bạn trai cũ ôm hôn người khác trong văn phòng. Mọi thứ chỉ còn lại sự tĩnh lặng đáng sợ.

Đúng lúc cô đang loay hoay với chùm chìa khóa gỉ sét, một âm thanh trầm đục vang lên từ phía đối diện con phố nhỏ.

Cạch... cạch...

Thẩm Hi ngẩng đầu. Phía bên kia đường là một tiệm nhỏ không có cửa kính, chỉ che chắn bằng một tấm rèm vải bạt màu xanh thẫm. Bên trên treo một tấm biển gỗ nhỏ: "Sửa chữa thời gian".

Dưới ánh đèn sợi đốt vàng vọt, một người đàn ông đang ngồi cúi đầu bên chiếc bàn gỗ lớn. Anh ta mặc một chiếc sơ mi màu xám nhạt, ống tay áo xắn cao để lộ cánh tay gầy guộc nhưng săn chắc. Trước mặt anh là một chiếc đồng hồ quả lắc kiểu cổ, những linh kiện nhỏ li ti trải khắp bàn.

Thẩm Hi đứng ngây người nhìn. Trong khoảnh khắc ấy, cô cảm thấy thời gian như thực sự ngừng lại trong căn tiệm nhỏ đó. Người đàn ông đó — Trình Sóc — không ngước mắt lên, nhưng anh lên tiếng, giọng nói trầm thấp như tiếng đàn cello:

"Ổ khóa đó phải vặn ngược kim đồng hồ một vòng rưỡi mới mở được."

Thẩm Hi giật mình, lúng túng làm theo. Đúng như lời anh nói, cánh cửa gỗ kêu ken két rồi mở ra. Cô khẽ nói một câu "Cảm ơn", nhưng người đàn ông kia vẫn không nhìn cô lấy một lần. Đôi bàn tay anh đang cầm một chiếc nhíp nhỏ, rất chậm rãi, nhưng cô nhận ra một sự run rẩy vô cùng kín đáo ở đầu ngón tay anh. Một bác sĩ? Hay một thợ thủ công? Cô không biết, chỉ thấy bóng lưng anh cô độc đến lạ lùng.

Đêm đó, Thẩm Hi nằm trên chiếc giường cũ, mùi gỗ mục và mùi mưa quyện vào nhau. Cô nhìn trần nhà, tự hỏi liệu mình có thể bắt đầu lại ở nơi này không, hay cũng giống như chiếc đồng hồ kia, tâm hồn cô đã hỏng hóc từ bên trong mà không ai có thể sửa chữa.