Sáng hôm sau, Thẩm Hi thức dậy với một cơn đau đầu âm ỉ. Chứng mất ngủ lại ghé thăm. Cô bước ra ban công, nhìn thấy thị trấn bắt đầu nhộn nhịp. Những người dân đi chợ sớm, tiếng rao hàng, tiếng xe đạp lộc cộc.
Và người đàn ông đối diện vẫn ngồi đó. Dường như anh ta chưa từng rời khỏi vị trí ấy từ đêm qua.
Thẩm Hi chợt nhớ ra chiếc radio cũ của bà nội mà cô mang theo từ Thượng Hải. Nó đã hỏng từ lâu, nhưng cô không nỡ vứt đi vì đó là kỷ niệm cuối cùng về người thân duy nhất. Cô ôm chiếc radio, hít một hơi thật sâu rồi băng qua đường.
"Xin lỗi... tôi có thể nhờ anh xem giúp cái này không?"
Lúc này, cô mới nhìn rõ gương mặt của Trình Sóc. Anh có đôi lông mày rậm nhưng thanh tú, đôi mắt sâu thẳm như chứa đựng cả một mặt hồ không đáy. Trình Sóc ngước nhìn cô, ánh mắt anh lướt qua quầng thâm dưới mắt Thẩm Hi, rồi dừng lại ở chiếc radio trên tay cô.
"Đồ cổ sao?" Anh vươn tay nhận lấy.
Khi tay hai người chạm nhẹ, Thẩm Hi cảm nhận được cái lạnh từ đầu ngón tay anh. Anh đặt chiếc radio lên bàn, dùng một miếng vải mềm lau đi lớp bụi bẩn. Cách anh chạm vào món đồ cũ rất nâng niu, như thể đó không phải là máy móc, mà là một sinh linh có cảm xúc.
"Hỏng bộ khuếch đại rồi. Phải chờ linh kiện từ thành phố gửi về." Anh nói ngắn gọn.
"Bao lâu thì xong ạ?"
"Tùy vào việc nó có muốn được sửa hay không."
Câu trả lời của anh khiến Thẩm Hi sững sờ. Cô nhìn quanh tiệm, mọi thứ đều cũ kỹ nhưng ngăn nắp. Trên góc bàn có một bát mì gói đã nguội ngắt và một củ gừng nhỏ đang thái dở.
"Anh... anh bị cảm sao?" Cô buột miệng hỏi khi thấy anh hơi ho khẽ.
Trình Sóc dừng động tác, ánh mắt thoáng chút ngạc nhiên rồi lại trở về vẻ lạnh nhạt thường ngày: "Không sao. Cô về đi, khi nào xong tôi sẽ gọi."
Thẩm Hi quay lưng đi, nhưng mùi gừng ấm áp từ tiệm anh cứ vương vấn mãi. Cô nhận ra, ở thị trấn này, ai cũng đang mang theo một vết rạn. Có vết rạn nằm ở chiếc radio, có vết rạn nằm ở đôi bàn tay run rẩy kia, và có vết rạn đang rỉ máu trong tim cô.