MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTIẾNG VỌNG TRONG THUNG LŨNGChương 15: TRÊN ĐƯỜNG CHỈ PHẪU THUẬT

TIẾNG VỌNG TRONG THUNG LŨNG

Chương 15: TRÊN ĐƯỜNG CHỈ PHẪU THUẬT

553 từ · ~3 phút đọc

Ngày diễn ra ca phẫu thuật của Tiểu Vũ, cả bệnh viện như nín thở. Đây không chỉ là cuộc chiến giành giật sự sống cho một đứa trẻ, mà còn là cuộc chiến giành lại danh dự cho một thiên tài đã từng ngã ngựa.

Trình Sóc đứng trước bồn rửa tay, thực hiện quy trình sát khuẩn một cách tỉ mỉ. Anh nhìn vào đôi bàn tay mình qua lớp găng tay cao su mỏng tang. Chúng vẫn run, nhưng nhịp run đã chậm lại, như nhịp đập của một trái tim đang cố gắng giữ sự bình tĩnh.

Khi đèn phòng mổ bật sáng, Trình Sóc bước vào. Không gian đặc quánh mùi ozone và tiếng máy đo nhịp tim tít... tít... đều đặn. Giáo sư Lâm làm trợ thủ cho anh – một sự ưu ái chưa từng có.

"Bắt đầu." Trình Sóc nói khẽ.

Mũi dao mổ đi qua lớp da đầu, máu bắt đầu thấm ra. Qua kính hiển vi phẫu thuật, những dây thần kinh li ti hiện lên như một mạng nhện phức tạp. Trình Sóc cầm dụng cụ bóc tách. Đột nhiên, hình ảnh mẹ anh trên bàn mổ năm xưa lại hiện về. Cơn hoảng loạn ập đến như một cơn sóng thần. Tay anh khựng lại, bắt đầu run lên bần bật.

"Huyết áp bệnh nhi đang giảm!" Tiếng y tá thông báo đầy lo lắng.

Mồ hôi chảy xuống mắt kính của Trình Sóc. Anh cảm thấy mình đang rơi vào một hố đen không đáy. Đúng lúc đó, anh nhớ lại lời của Thẩm Hi bên bờ biển: "Đứa trẻ đó không cần một vị thần, nó chỉ cần một bác sĩ sẵn lòng cố gắng vì nó." Và anh nhớ đến hơi ấm từ bàn tay cô áp vào má anh.

Trình Sóc nhắm mắt lại trong ba giây, hít một hơi thật sâu để mùi của muối biển trong tâm trí lấn át mùi thuốc sát trùng. Khi anh mở mắt, ánh mắt anh sắc lẹm như lưỡi dao. Bàn tay anh kỳ diệu thay, trở nên tĩnh lặng một cách tuyệt đối.

Từng milimet khối u được bóc tách khỏi dây thần kinh. Một tiếng, hai tiếng... năm tiếng trôi qua.

Khi mũi khâu cuối cùng hoàn tất, Trình Sóc bước ra khỏi phòng mổ. Anh tháo khẩu trang, gương mặt mệt phờ nhưng đôi mắt sáng rực. Giáo sư Lâm đi ra sau, vỗ mạnh vào vai anh: "Chúc mừng em, Sóc. Đôi bàn tay vàng đã thực sự trở lại."

Trình Sóc không kịp nghỉ ngơi, anh lấy điện thoại ra, thấy có một cuộc gọi nhỡ và một đoạn video ngắn từ Thẩm Hi. Trong video, cô đang đứng ở sân ga, gió thổi tung mái tóc, cô cười rạng rỡ: "Trình Sóc, ca mổ xong chưa? Tôi đang trên đường về Thanh Hải đây. Tôi đã mua cho anh một bộ tua vít mới ở Bắc Kinh, loại tốt nhất đấy!"

Trình Sóc tựa lưng vào bức tường lạnh lẽo của bệnh viện, bật cười thành tiếng. Nước mắt anh chảy xuống, thấm vào lớp áo phẫu thuật xanh ngắt. Anh đã làm được. Anh đã cứu được đứa trẻ, và quan trọng nhất, anh đã cứu được chính mình khỏi vực thẳm của sự tội lỗi.

"Chờ tôi, Thẩm Hi. Tôi về nhà đây."