Trong khi đó, Thẩm Hi đang đứng giữa sảnh lớn của một tòa soạn danh tiếng tại Bắc Kinh. Cô mặc chiếc váy len màu kem đơn giản, mái tóc buông xõa, khác hẳn với vẻ tiều tụy khi mới đến Thanh Hải. Buổi ra mắt tập tản văn diễn ra suôn sẻ hơn cô tưởng. Độc giả yêu thích sự chân thực, tĩnh lặng và cả hương vị muối biển trong từng câu chữ của cô.
Nhưng ngay khi buổi tiệc kết thúc, Lâm Triết lại xuất hiện. Lần này hắn không đi một mình, mà đi cùng mẹ của hắn – một người phụ nữ sang trọng nhưng có ánh mắt sắc sảo và coi thường người khác.
"Thẩm Hi, nghe nói dạo này em nổi tiếng lắm. Mẹ anh thấy em cũng có triển vọng, bà ấy bảo nếu em đồng ý quay lại, bà ấy sẽ giúp em có thêm quan hệ trong giới văn chương." Lâm Triết nói, giọng vẫn tràn đầy vẻ tự mãn.
Mẹ hắn nhấp một ngụm rượu vang, nhìn Thẩm Hi từ đầu đến chân: "Cô Thẩm, con trai tôi nó lầm lỡ một chút, nhưng đàn ông thành đạt ai chẳng vậy. Cô nên biết điều mà quay về, đừng để đến lúc quá lứa lỡ thì lại chẳng ai ngó tới."
Thẩm Hi nhìn hai con người trước mặt, cảm thấy một sự ghê tởm dâng lên tận cổ họng. Ba năm trước, cô có lẽ đã khóc, đã cầu xin sự thấu hiểu. Nhưng bây giờ, cô chỉ thấy họ thật đáng thương. Họ sống trong những hào nhoáng giả tạo và những chuẩn mực đạo đức thối nát.
"Cảm ơn sự 'chiếu cố' của hai bác cháu." Thẩm Hi bình thản nói, giọng cô không cao nhưng rõ ràng khiến mọi người xung quanh đều nghe thấy. "Nhưng tôi đã tìm thấy một nơi mà con người ta trân trọng nhau vì tâm hồn, chứ không phải vì các mối quan hệ hay danh tiếng. Lâm Triết, anh không hiểu được tình yêu là gì đâu. Anh chỉ hiểu về sự chiếm hữu thôi."
Cô quay lưng đi, bước ra khỏi tòa nhà chọc trời. Gió mùa đông Bắc Kinh thổi buốt giá, nhưng lòng cô lại ấm áp vô cùng. Cô lấy điện thoại ra, gọi cho Trình Sóc.
"Anh Sóc, tôi đã kết thúc hoàn toàn với quá khứ rồi. Bây giờ, tôi chỉ còn là Thẩm Hi của thị trấn Thanh Hải thôi."
Đầu dây bên kia im lặng một lúc, rồi tiếng cười trầm thấp của anh vang lên: "Chào mừng cô trở về, Thẩm Hi. Ngày mai tôi sẽ vào phòng mổ. Cô... có thể chờ tôi không?"
"Tôi luôn ở đây." Thẩm Hi tựa đầu vào cửa kính taxi, nước mắt rơi vì nhẹ nhõm. Cô nhận ra, Bắc Kinh rất lớn, nhưng nó không có chỗ cho trái tim cô. Trái tim cô đã để lại ở một tiệm sửa đồ cũ đối diện rặng hoa tử đằng mất rồi.