Thành phố S đón Trình Sóc bằng sự hối hả và mùi thuốc sát trùng đặc trưng của bệnh viện trung tâm – thứ mùi mà ba năm qua anh đã cố gắng tẩy sạch khỏi ký ức. Bước chân anh ngập ngừng trước cánh cửa kính tự động của khoa Ngoại thần kinh.
Giáo sư Lâm đi bên cạnh, khẽ vỗ vai anh: "Sóc, em không cần phải gồng mình. Hãy cứ coi đây là một chiếc đồng hồ lớn hơn một chút mà em cần bảo trì."
Trình Sóc cười khổ. Làm sao có thể giống được? Một chiếc đồng hồ hỏng thì có thể thay bánh răng, nhưng một mạng người trên bàn mổ thì không có linh kiện dự phòng. Khi anh bước vào phòng hội chẩn, hàng chục ánh mắt đổ dồn về phía anh. Có sự ngưỡng mộ của những bác sĩ trẻ, nhưng cũng có không ít sự hoài nghi từ những đồng nghiệp cùng lứa.
"Kìa, chẳng phải là 'Bàn tay vàng' đã biến mất ba năm sao? Nghe nói anh ta về quê làm thợ sửa đồ cũ, tay giờ chắc chỉ quen cầm búa thôi nhỉ?" Một giọng nói mỉa mai vang lên từ phía cuối phòng.
Trình Sóc không đáp. Anh nhìn vào tấm phim chụp của bệnh nhi – một cậu bé 10 tuổi tên là Tiểu Vũ. Khối u nằm ở vị trí cực kỳ hiểm hóc, bám rễ quanh các dây thần kinh vận động. Anh ngồi xuống, đôi bàn tay giấu dưới bàn lại bắt đầu run rẩy. Anh cố gắng nắm chặt chúng lại thành nắm đấm, nhưng những dây thần kinh như có ý nghĩ riêng, chúng nhảy múa điên cuồng dưới lớp da.
Để chuẩn bị cho ca mổ sau một tuần nữa, Trình Sóc bắt đầu những bài tập phục hồi chức năng tay đầy đau đớn. Anh dùng những hạt đỗ đen nhỏ li ti, tập gắp chúng từ bát này sang bát kia bằng kẹp y tế. Mỗi lần gắp trượt, mồ hôi hột lại lăn dài trên trán anh.
Buổi tối, trong căn phòng nghỉ đơn sơ của bệnh viện, Trình Sóc nhận được tin nhắn của Thẩm Hi: "Ở Bắc Kinh hôm nay tuyết rơi rồi. Tôi vừa ký xong hợp đồng, nhưng trong đầu chỉ nghĩ đến việc không biết anh đã ăn tối chưa. Đừng ép mình quá, Trình Sóc. Anh chỉ cần là chính anh thôi."
Trình Sóc nhìn màn hình điện thoại, ánh sáng xanh le lói chiếu vào khuôn mặt mệt mỏi của anh. Anh gõ một dòng chữ rồi lại xóa, cuối cùng chỉ gửi đi một tấm ảnh chụp bát mì sủi cảo lạnh ngắt trên bàn. Anh chợt nhận ra, sự cứu rỗi không nằm ở việc anh có thành công cứu được đứa trẻ hay không, mà nằm ở việc có một người vẫn đứng đó, chờ đợi anh trở về dù kết quả có ra sao.