MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTIẾNG VỌNG TRONG THUNG LŨNGChương 12: NGÃ RẼ

TIẾNG VỌNG TRONG THUNG LŨNG

Chương 12: NGÃ RẼ

430 từ · ~3 phút đọc

Vài ngày sau, Thẩm Hi nhận được một email từ Nhà xuất bản Văn học Bắc Kinh. Bản thảo tập tản văn "Gió ở Thanh Hải" mà cô gửi đi trước đó đã được duyệt. Họ muốn cô có mặt tại Bắc Kinh vào tuần tới để thảo luận về việc phát hành và ký kết hợp đồng dài hạn.

Đây là cơ hội lớn nhất trong sự nghiệp của cô, là minh chứng cho việc cô không phải là kẻ thất bại. Nhưng nhìn sang tiệm "Sửa chữa thời gian", lòng cô lại nặng trĩu.

Cô mang tin này sang báo cho Trình Sóc. Anh đang đứng quét sân, nghe xong liền dừng lại, nụ cười nhẹ xuất hiện trên môi: "Chúc mừng cô, Thẩm Hi. Cô thực sự thuộc về nơi có ánh sáng rực rỡ hơn thị trấn này."

"Tôi sẽ quay lại mà." Thẩm Hi vội vàng nói, như sợ anh sẽ hiểu lầm.

Trình Sóc không đáp, anh chỉ nhìn ra phía biển xa xăm. "Ngày mai tôi cũng sẽ đi. Tôi sẽ đi cùng Giáo sư Lâm đến thành phố S để gặp đứa trẻ đó."

Thẩm Hi khựng lại, rồi một niềm vui vỡ òa dâng lên. Cô chạy đến ôm lấy anh từ phía sau. "Anh làm được mà, Trình Sóc. Tôi tin anh."

Ngày hôm sau, họ cùng nhau ra bến xe khách của thị trấn. Thẩm Hi đi hướng Bắc, Trình Sóc đi hướng Nam. Hai chiếc xe khách cũ kỹ đậu cạnh nhau, khói bụi mịt mù nhưng trái tim họ lại chưa bao giờ rõ ràng đến thế.

"Trình Sóc, hứa với tôi, đừng chạy trốn nữa nhé?" Thẩm Hi đứng ở cửa xe, hét to.

Trình Sóc đứng dưới mặt đất, anh giơ đôi bàn tay mình lên cao – đôi bàn tay lúc này đã bớt run hơn hẳn. Anh không nói "hứa", nhưng ánh mắt anh kiên định như mặt biển lúc bình minh.

Khi xe lăn bánh, Thẩm Hi nhìn qua cửa sổ. Hình bóng Trình Sóc nhỏ dần rồi mất hút sau những rặng dừa. Cô mở cuốn sổ tay, viết xuống dòng đầu tiên của chương mới: "Chúng tôi chia tay nhau để tìm lại chính mình, để khi gặp lại, chúng tôi không còn là hai linh hồn vụn vỡ cần được vá víu, mà là hai người trưởng thành bình thản cùng bước dưới ánh mặt trời."

Cả hai đều không biết rằng, chuyến đi này sẽ thay đổi hoàn toàn định mệnh của họ, và Thanh Hải sẽ sớm đón họ trở về với một diện mạo rất khác.