Sự yên bình của họ bị phá vỡ vào một buổi chiều thứ Tư, khi một người đàn ông tóc bạc trắng, mang kính lão đi vào tiệm. Đó là Giáo sư Lâm, người thầy đã dẫn dắt Trình Sóc từ những ngày đầu bước chân vào ngành y.
Thẩm Hi định lánh đi để họ nói chuyện, nhưng Trình Sóc đã giữ tay cô lại. Anh dường như không muốn đối mặt với quá khứ một mình nữa.
"Sóc, em định trốn đến bao giờ?" Giáo sư Lâm thở dài, đặt một xấp tài liệu lên bàn. "Đây là hồ sơ của một cậu bé 10 tuổi ở thành phố S. Cậu bé bị một khối u hiếm gặp, chèn ép vào dây thần kinh vận động. Ở Trung Quốc này, chỉ có em – với kỹ thuật vi phẫu đặc biệt đó – mới có khả năng bóc tách mà không làm liệt tay chân đứa trẻ."
Trình Sóc nhìn vào tấm phim chụp X-quang, đôi đồng tử anh co rụt lại. Đôi bàn tay đặt trên đùi bắt đầu run rẩy một cách dữ dội. Anh giấu chúng dưới gầm bàn, giọng nói lạc đi: "Thầy biết là em không làm được nữa mà. Tay em... nó chết rồi."
"Tay em không chết, tâm em mới là thứ đang đóng băng." Giáo sư Lâm nghiêm giọng. "Đứa trẻ đó không có lỗi trong nỗi đau của em. Nếu em không cứu nó, nó sẽ phải ngồi xe lăn cả đời. Trình Sóc, em là bác sĩ, không phải thợ sửa đồng hồ!"
Vị giáo sư ra về, để lại một bầu không khí nặng nề bao trùm. Trình Sóc ngồi bất động như một pho tượng đá suốt nhiều giờ liền. Thẩm Hi không khuyên anh đi, cũng không bảo anh ở lại. Cô đi vào bếp, nấu một bát mì trứng nóng hổi, thêm thật nhiều hành hoa và một chút tiêu cay.
"Ăn đi anh, nguội sẽ mất ngon." Cô đặt bát mì xuống.
Trình Sóc ngước nhìn cô, đôi mắt đầy vẻ tuyệt vọng: "Thẩm Hi, tôi sợ. Nếu tôi lại thất bại như với mẹ mình... tôi sẽ không bao giờ đứng dậy được nữa."
Thẩm Hi ngồi xuống bên cạnh, cô cầm lấy bàn tay đang run rẩy của anh, áp nó vào má mình. Cảm giác thô ráp nhưng đầy ấm áp lan tỏa.
"Trình Sóc, anh sửa được chiếc radio của bà tôi, anh khâu được con búp bê cho Linh Linh... anh đã cứu rỗi trái tim tôi từ lúc tôi muốn từ bỏ cuộc đời này nhất. Đứa trẻ đó không cần một vị thần không bao giờ mắc lỗi, nó chỉ cần một bác sĩ sẵn lòng cố gắng vì nó."
Đêm đó, Trình Sóc không ngủ. Thẩm Hi nhìn thấy ánh đèn trong tiệm của anh sáng đến tận tờ mờ sáng. Cô biết, trong thâm tâm anh, một cuộc chiến cam go đang diễn ra.