Chợ phiên Thanh Hải cứ mười ngày lại họp một lần vào ngày có số đuôi là 3. Đó là lúc thị trấn vốn tĩnh lặng bỗng chốc trở nên ồn ã với tiếng mặc cả, tiếng gà vịt và mùi bánh nướng thơm nồng khắp các ngõ ngách.
Sáng nay, Thẩm Hi dậy sớm hơn thường lệ. Cô nhìn qua cửa sổ, thấy Trình Sóc đã đứng dưới gốc cây tử đằng, tay cầm một chiếc giỏ mây cũ. Anh ngước lên, bắt gặp ánh mắt cô, rồi khẽ gật đầu: "Đi chợ không? Nay có cá trích tươi đấy."
Họ cùng nhau đi giữa dòng người đông đúc. Trình Sóc đi phía bên ngoài, dùng bờ vai rộng của mình để che chắn cho Thẩm Hi khỏi những xô đẩy vô tình. Thẩm Hi cảm thấy một sự an tâm lạ kỳ, thứ mà ngay cả khi ở giữa Thượng Hải phồn hoa cô cũng chưa từng có được.
Tại một sập hàng bán đồ kim khí cũ, Trình Sóc dừng lại rất lâu. Anh nhặt nhạnh những chiếc lò xo nhỏ, những bánh răng rỉ sét.
"Trình Sóc, sao anh không mua đồ mới?" Thẩm Hi thắc mắc.
Anh cầm một chiếc bánh răng nhỏ lên, đưa ra trước ánh nắng: "Đồ cũ có cái hồn của nó. Mỗi vết xước đều kể về một lần nó đã cố gắng hoạt động. Sửa đồ cũ giống như việc ta cho ai đó một cơ hội để sống lại lần nữa."
Thẩm Hi nhìn anh, trái tim khẽ run động. Cô bỗng nhiên muốn được anh "sửa chữa" như cách anh nâng niu những món đồ này.
Chiều hôm đó, Trình Sóc kéo một chiếc ghế nhỏ cho Thẩm Hi ngồi cạnh bàn làm việc của mình. Anh đưa cho cô một chiếc kìm nhỏ và một đống đồng xu cũ: "Thử làm sạch chúng đi. Tập trung vào những kẽ nhỏ nhất, đừng để tâm trí chạy đi đâu cả."
Họ ngồi đó, một người sửa đồng hồ, một người đánh bóng đồng xu. Không ai nói với ai lời nào, nhưng không gian ngập tràn sự ấm áp. Thẩm Hi phát hiện ra rằng, khi bàn tay cô bận rộn, những suy nghĩ tiêu cực về Lâm Triết hay về sự thất bại ở Thượng Hải bỗng nhiên tan biến.
"Trình Sóc, anh biết không? Ở thành phố, người ta hỏng cái gì là vứt đi ngay. Có lẽ vì thế mà tình cảm cũng dễ dàng vứt bỏ như vậy." Thẩm Hi thở dài, tay vẫn mẫn cán lau chùi.
Trình Sóc dừng tay, nhìn vào đôi mắt trong veo của cô: "Vậy thì hãy ở lại đây lâu một chút. Ở Thanh Hải, người ta không dễ vứt bỏ thứ gì, kể cả con người."
Câu nói nửa đùa nửa thật của anh khiến mặt Thẩm Hi nóng bừng. Giữa cái nắng chiều len lỏi vào tiệm, cô thấy mình như một mảnh ghép nhỏ vừa vặn tìm được chỗ đứng trong cuộc đời của người đàn ông trầm mặc này.