Sự xuất hiện của Lâm Triết khiến tâm trạng Thẩm Hi không tốt. Tối đó, cô không làm việc được, liền đi dạo ra bãi biển phía sau thị trấn. Sóng biển đêm rì rào, vỗ về những nỗi niềm u uất.
Cô thấy một bóng dáng quen thuộc đang ngồi trên một mỏm đá cao. Trình Sóc. Trên tay anh là một lon bia, bên cạnh còn một lon chưa mở.
"Ngồi không?" Anh hỏi, không quay đầu lại.
Thẩm Hi leo lên ngồi cạnh anh. Họ cùng im lặng nhìn về phía đường chân trời, nơi ánh trăng tạo thành một lối đi bạc trên mặt biển.
"Lâm Triết nói đúng một điều," Thẩm Hi đột ngột lên tiếng, "Tôi đã từng nghĩ mình sẽ có một tương lai rực rỡ ở thành phố. Tôi từng muốn trở thành một nhà văn nổi tiếng, có những tác phẩm lay động lòng người. Nhưng rồi tôi bị cuốn vào vòng xoáy cơm áo gạo tiền, rồi bị phản bội. Tôi thấy mình như một kẻ thất bại."
Trình Sóc bật lon bia còn lại đưa cho cô: "Thất bại là khi cô ngừng sống, chứ không phải khi cô thay đổi cách sống. Tôi mới là kẻ thất bại thực sự. Tôi đã có tất cả: danh tiếng, tiền bạc, đôi bàn tay mà người ta gọi là phép màu. Nhưng tôi đã quá tự phụ. Tôi nghĩ mình có thể thắng được tử thần. Khi mẹ tôi nằm trên bàn mổ, tôi đã gạt bỏ sự can ngăn của đồng nghiệp để tự mình thực hiện ca phẫu thuật đó. Và... tôi đã thua."
Giọng anh nghẹn lại, tiếng sóng dường như cũng buồn hơn.
"Từ đó, tay tôi bắt đầu run. Cứ mỗi khi định cầm lấy thứ gì liên quan đến y thuật, hình ảnh mẹ tôi nhắm mắt lại hiện ra. Tôi về đây để trốn tránh thực tại, để chờ đợi cái chết của chính tâm hồn mình."
Thẩm Hi xoay người lại, nhìn thẳng vào mắt anh. Dưới ánh trăng, gương mặt anh đẹp một cách đau đớn.
"Trình Sóc, anh không thua tử thần, anh chỉ là một con người. Con người thì có quyền thất bại, có quyền đau khổ. Nhưng anh không có quyền bỏ mặc bản thân mình."
Cô đặt tay lên ngực trái của anh: "Tim anh vẫn đập, nghĩa là thời gian của anh vẫn đang chạy. Anh sửa đồ cho mọi người ở Thanh Hải, anh khâu búp bê cho Linh Linh... anh đang cứu rỗi họ theo một cách khác mà anh không nhận ra đó thôi."
Trình Sóc nhìn bàn tay nhỏ nhắn của cô đang đặt trên trái tim mình. Anh cảm nhận được nhịp đập rộn ràng và ấm áp. Trong khoảnh khắc đó, giữa tiếng sóng biển và ánh trăng thanh khiết, anh bỗng thấy một tia sáng le lói trong thung lũng tâm hồn u tối của mình.
Anh khẽ nghiêng người, trán tựa vào trán cô. Không có nụ hôn nào, chỉ có hai hơi thở hòa quyện, hai nỗi đau tìm thấy sự đồng điệu.
"Thẩm Hi... cảm ơn cô đã đến Thanh Hải."