Thanh Hải vốn yên bình, nhưng sự yên bình ấy bị phá vỡ khi một chiếc xe hơi sang trọng biển số Thượng Hải xuất hiện ở đầu ngõ. Từ trên xe bước xuống là Lâm triết – bạn trai cũ của Thẩm Hi. Hắn tìm thấy cô thông qua một người bạn chung trên mạng xã hội.
Lâm Triết xuất hiện trước cửa nhà Thẩm Hi với một bó hoa hồng đỏ rực, thứ hoa hoàn toàn lạc lõng giữa màu tím giản dị của hoa tử đằng thị trấn biển.
"Hi Hi, anh đã đi tìm em khắp nơi. Anh biết anh sai rồi, cô ta chỉ là một phút bồng bột. Em quay về Thượng Hải với anh đi, vị trí trưởng phòng biên tập vẫn đang chờ em."
Thẩm Hi nhìn người đàn ông trước mặt, người mà cô từng nghĩ sẽ là cả thế giới của mình. Lạ thay, cô không thấy giận dữ, cũng không thấy đau lòng. Cô chỉ thấy nực cười. Hắn mang theo hơi thở sặc mùi tiền bạc và sự toan tính của phố thị vào không gian thanh sạch này.
"Lâm Triết, anh không tìm tôi. Anh chỉ đang tìm lại sự kiêu ngạo bị tổn thương của anh thôi." Thẩm Hi lạnh lùng đáp.
Cuộc tranh cãi trở nên gay gắt khi Lâm Triết cố tình kéo tay cô: "Em đừng bướng bỉnh nữa! Ở cái xóm nghèo này với một gã thợ sửa đồ cũ thì có tương lai gì?"
Đúng lúc đó, một bàn tay rắn rỏi nắm lấy cổ tay Lâm Triết, buộc hắn phải buông Thẩm Hi ra. Trình Sóc đã đứng đó từ lúc nào. Anh không mặc áo khoác thợ, chỉ có chiếc sơ mi đen đơn giản, nhưng khí chất áp đảo khiến Lâm Triết phải lùi lại.
"Ở đây không chào đón anh. Và cô ấy không phải là món đồ để anh đo đếm bằng tương lai." Trình Sóc nói, giọng điềm tĩnh nhưng chứa đựng sự uy hiếp đáng sợ.
"Mày là thằng nào? Biết tao là ai không?" Lâm Triết quát lên để che giấu sự sợ hãi.
Trình Sóc nhếch môi, một nụ cười đầy cay đắng: "Tôi chỉ là một thợ sửa đồ cũ, nhưng tôi biết cái gì đã hỏng đến mức không sửa được nữa thì nên vứt đi. Ví dụ như nhân cách của anh."
Sau khi Lâm Triết tức tối bỏ đi, Thẩm Hi đứng lặng dưới giàn hoa. Cô thấy mình run lên vì xúc động. Trình Sóc quay sang nhìn cô, ánh mắt anh lo lắng: "Cô ổn chứ?"
"Tôi ổn." Thẩm Hi ngước lên, đôi mắt lấp lánh nước. "Cảm ơn anh đã 'vứt rác' giúp tôi."
Trình Sóc định nói gì đó, nhưng rồi anh chỉ im lặng. Anh nhận ra mình vừa làm một việc mà lẽ ra một người "đang chạy trốn" như anh không nên làm: can thiệp vào cuộc đời người khác. Nhưng nhìn Thẩm Hi nhỏ bé đứng đó, anh biết mình không thể đứng nhìn.