MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTIẾNG VỌNG TRONG THUNG LŨNGChương 7: KHÂU LẠI NHỮNG GIẤC MƠ

TIẾNG VỌNG TRONG THUNG LŨNG

Chương 7: KHÂU LẠI NHỮNG GIẤC MƠ

532 từ · ~3 phút đọc

Sau buổi chiều sụp đổ trước mặt Thẩm Hi, Trình Sóc trở nên trầm mặc hơn, nhưng sự trầm mặc ấy không còn mang cảm giác xua đuổi. Anh cho phép cô bước vào không gian của mình nhiều hơn. Thẩm Hi thường mang laptop sang tiệm của anh ngồi làm việc, chỉ để thỉnh thoảng ngẩng lên thấy bóng lưng anh vẫn ở đó, vững chãi như một ngọn hải đăng cũ.

Một buổi sáng, cô bé Linh Linh – con gái chị chủ tiệm tạp hóa đầu ngõ – mếu máo chạy vào tiệm, trên tay là một con búp bê vải bị rách toác ở phần ngực, bông bên trong rơi ra lả tả.

"Chú Trình ơi... chú sửa được đồng hồ, chú sửa được búp bê cho con không? Con lỡ tay làm rách, mẹ sẽ mắng con mất."

Trình Sóc nhìn con búp bê, rồi nhìn xuống bàn tay mình. Ánh mắt anh dao động. Việc sửa chữa cơ khí khác hoàn toàn với việc dùng kim chỉ để khâu vá một thứ mềm mại. Nó gợi nhắc anh về những đường khâu trên da thịt, về cảm giác mũi kim đi qua những thớ cơ – thứ ký ức anh đã cố chôn vùi.

"Để chú giúp con." Thẩm Hi định tiến tới, nhưng cô thấy Trình Sóc khẽ lắc đầu.

"Để tôi." Anh nói, giọng khàn khàn.

Anh lấy ra một bộ kim chỉ nhỏ. Thẩm Hi nín thở quan sát. Trình Sóc ngồi xuống ghế, đặt con búp bê lên đùi. Đôi bàn tay anh bắt đầu run. Ban đầu chỉ là những nhịp rung nhẹ, sau đó mạnh dần lên khiến chiếc kim trong tay anh va vào nhau lạch cạch. Linh Linh ngây thơ hỏi: "Chú Trình bị lạnh ạ?"

Thẩm Hi bước lại gần, cô không cầm lấy kim thay anh, mà cô ngồi xuống sàn, vòng tay qua lưng anh, nhẹ nhàng áp lòng bàn tay mình lên mu bàn tay đang run rẩy của anh.

"Trình Sóc, hít thở đi. Đây chỉ là một con búp bê thôi. Nó không đau, và nó đang chờ anh cứu nó để được trở về với Linh Linh."

Hơi ấm từ tay Thẩm Hi như một dòng điện nhẹ, xoa dịu những dây thần kinh đang căng cứng của anh. Trình Sóc nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu mang theo mùi nắng trên tóc cô. Khi anh mở mắt ra, sự run rẩy không biến mất hoàn toàn, nhưng anh đã kiểm soát được nó.

Từng mũi khâu vụng về nhưng chắc chắn hiện lên. Khi mũi kim cuối cùng hoàn tất, Trình Sóc thở hắt ra như vừa trải qua một ca phẫu thuật kéo dài mười tiếng đồng hồ. Linh Linh reo hò nhận lại búp bê, còn Trình Sóc thì ngồi chết lặng, nhìn chằm chằm vào những ngón tay mình.

"Cảm ơn cô, Thẩm Hi." Anh nói khẽ, mắt vẫn không rời khỏi bàn tay. "Lâu lắm rồi... tôi mới lại hoàn thành một đường khâu."

Thẩm Hi mỉm cười, lòng nhẹ bẫng. Cô hiểu rằng, đôi khi để chữa lành một vết thương lớn, người ta phải bắt đầu từ việc khâu lại một niềm vui nhỏ.