MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTIẾNG VỌNG TRONG THUNG LŨNGChương 6: NHỮNG VẾT SẸO KHÔNG TÊN

TIẾNG VỌNG TRONG THUNG LŨNG

Chương 6: NHỮNG VẾT SẸO KHÔNG TÊN

506 từ · ~3 phút đọc

Càng tiếp xúc, Thẩm Hi càng nhận ra Trình Sóc có những thói quen rất kỳ lạ. Anh không bao giờ dùng dao sắc, tất cả thức ăn anh đều nhờ bà cụ bán rau thái sẵn. Anh cũng không bao giờ đến gần trạm y tế duy nhất của thị trấn, dù nó chỉ cách tiệm của anh vài bước chân.

Một buổi chiều, khi Thẩm Hi đang giúp anh sắp xếp lại đống sách cũ trong tiệm, một người đàn ông trung niên lạ mặt bước vào. Ông ta ăn mặc sang trọng, vẻ ngoài khắc khổ, nhìn thấy Trình Sóc liền thốt lên:

"Cậu Trình, cuối cùng tôi cũng tìm thấy cậu! Tại sao cậu lại trốn ở đây? Bệnh viện và mọi người vẫn luôn..."

"Ông nhận nhầm người rồi." Trình Sóc cắt ngang, giọng anh lạnh băng như mặt nước mùa đông. Anh đứng dậy, đôi bàn tay giấu vào túi áo khoác, siết chặt đến mức lớp vải run lên bần bật.

"Làm sao nhầm được? Đôi bàn tay vàng của khoa Ngoại Thần kinh..."

"ĐI RA NGOÀI!" Trình Sóc quát lớn.

Người đàn ông kia thở dài, đặt một tấm danh thiếp lên bàn rồi lẳng lặng rời đi. Không khí trong tiệm như đông cứng lại. Thẩm Hi đứng ở góc phòng, hơi thở cũng không dám phát ra tiếng động. Cô nhìn thấy Trình Sóc khuỵu xuống ghế, đầu tựa vào hai lòng bàn tay. Đôi vai anh run rẩy – không phải vì giận dữ, mà vì một nỗi đau đớn tột cùng đang vỡ òa.

Thẩm Hi nhẹ nhàng bước đến. Cô không hỏi gì, không khuyên bảo gì. Cô chỉ đơn giản là đặt một bàn tay lên vai anh. Cô cảm nhận được lớp áo sơ mi ướt đẫm mồ hôi lạnh của anh.

"Trình Sóc, nếu anh muốn khóc, tôi có thể bật radio thật to." Cô nói khẽ.

Trình Sóc ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe nhìn cô. Trong giây phút ấy, mọi lớp vỏ bọc lạnh lùng, thờ ơ của anh hoàn toàn sụp đổ. Anh nắm lấy tay cô – bàn tay đang run rẩy của anh siết chặt lấy bàn tay nhỏ nhắn của cô như một người sắp chết đuối vớ được cọc.

"Tôi đã không cứu được mẹ mình..." Anh thầm thì, giọng nghẹn lại. "Đôi bàn tay này... chính nó đã dừng lại trên bàn mổ."

Thẩm Hi cảm thấy trái tim mình nhói lên một nhịp. Hóa ra, đây chính là lý do anh về đây, lý do anh sửa chữa đồ cũ thay vì cứu người. Anh đang tự giam cầm mình trong một nhà tù mang tên tội lỗi. Cô không buông tay, trái lại, cô đan những ngón tay mình vào tay anh, dùng hơi ấm của một người cũng từng tan vỡ để sưởi ấm cho một linh hồn đã nguội lạnh từ lâu.

Ngoài kia, gió biển Thanh Hải vẫn thổi, nhưng trong căn tiệm nhỏ, hai mảnh đời sứt sẹo bắt đầu tìm thấy những khớp nối đầu tiên.