Mùa xuân ở Thanh Hải đến muộn, nhưng khi nó đến, cả thị trấn như được nhuộm bởi màu tím của hoa tử đằng. Giàn hoa trước cửa nhà Thẩm Hi nở rộ, những chùm hoa dài rủ xuống như những bức rèm mộng mị.
Thẩm Hi quyết định mời Trình Sóc ăn một bữa cơm để cảm ơn chuyện chiếc radio và chiếc đèn bão đêm nọ. Cô không giỏi nấu nướng, nhưng cô đã học cách làm món sườn xào chua ngọt – món ăn mà cô từng thấy trong cuốn sổ tay nấu ăn của mẹ.
Lúc cô sang mời, Trình Sóc đang ngồi thẫn thờ nhìn đôi bàn tay mình dưới ánh nắng. Thấy cô, anh định từ chối theo thói quen, nhưng cái nhìn kiên định và có chút bướng bỉnh của Thẩm Hi đã khiến anh thỏa hiệp.
Bữa cơm được dọn ra dưới giàn hoa tử đằng. Gió thổi qua, những cánh hoa tím nhạt rơi rụng trên mặt bàn gỗ. Hai người ngồi đối diện nhau, giữa họ là một khoảng cách lịch sự nhưng không còn xa cách như trước.
"Món sườn... hơi mặn một chút." Trình Sóc nhận xét sau miếng đầu tiên.
Thẩm Hi đỏ mặt: "Tôi xin lỗi, đây là lần đầu tôi nấu nó từ khi về đây."
Trình Sóc không chê nữa, anh lặng lẽ ăn hết bát cơm. Sau đó, anh đột ngột hỏi: "Tại sao một cô gái thành phố lại chọn nơi này? Thanh Hải không có trung tâm thương mại, không có rạp chiếu phim, chỉ có gió và muối biển."
Thẩm Hi buông đũa, mắt nhìn vào những cánh hoa rơi: "Ở Thượng Hải, tôi có tất cả những thứ đó, nhưng tôi không thở được. Tôi đã làm việc 14 tiếng một ngày chỉ để đổi lấy một lời khen xã giao từ người sếp không nhớ nổi tên mình. Và người tôi định kết hôn... anh ta nói rằng anh ta ngoại tình vì tôi 'quá bận để yêu'." Cô cười nhạt, "Anh thấy đấy, tôi là một phế phẩm của thành thị."
Trình Sóc nhìn cô thật lâu. Ánh nắng xuyên qua kẽ lá, đậu trên gò má gầy của Thẩm Hi.
"Cô không phải phế phẩm," anh nói, giọng thấp và đặc biệt nghiêm túc. "Cô chỉ là một chiếc đồng hồ bị chạy quá nhanh, lò xo căng quá mức nên cần được tháo ra và bôi dầu lại thôi."
Đó là lần đầu tiên Thẩm Hi thấy Trình Sóc nói nhiều như vậy. Trong khoảnh khắc đó, mùi sườn xào chua ngọt hòa quyện với hương hoa tử đằng tạo nên một ký ức kỳ lạ. Cô chợt nhận ra, sự cứu rỗi đôi khi không đến từ những lời thề thốt to tát, mà đến từ một người lạ sẵn lòng ngồi xuống và gọi bạn là một chiếc đồng hồ cần được nghỉ ngơi.