Thị trấn Thanh Hải sau cơn bão trở nên trong vắt. Những vũng nước trên đường lát đá phản chiếu bầu trời xanh ngắt như một tấm gương khổng lồ bị vỡ vụn. Thẩm Hi bắt đầu quen dần với nhịp sống ở đây. Sáng sáng, cô ra chợ mua vài mớ rau tươi, ít cá bò héo, rồi về nhà loay hoay với chiếc máy tính để viết tiếp những bản thảo dang dở. Công việc biên tập tự do giúp cô có đủ tiền trang trải, nhưng nó không giúp cô lấp đầy khoảng trống trong lòng.
Hôm nay, chiếc radio của bà nội cuối cùng cũng được Trình Sóc thông báo là đã xong.
Khi cô bước vào tiệm, Trình Sóc đang cúi người lau dọn một đống mảnh sành vỡ trên sàn. Thấy cô, anh không ngẩng đầu, chỉ nói khẽ: "Chờ một chút, có khách vừa làm vỡ chiếc bình cổ."
Thẩm Hi đứng quan sát bàn tay anh. Hôm nay, độ run rẩy có vẻ rõ ràng hơn. Anh dùng chiếc chổi nhỏ quét từng mảnh li ti, động tác chậm đến mức khiến người ta sốt ruột. Cô không kìm được, cúi xuống định giúp anh nhặt mảnh lớn nhất.
"Đừng chạm vào!" Trình Sóc đột ngột gắt lên. Giọng anh sắc lạnh khiến Thẩm Hi sững sờ, tay khựng lại giữa không trung.
Anh dường như cũng nhận ra mình quá lời, hơi thở nặng nề dần dịu lại. Anh đặt chiếc chổi xuống, đứng dậy, nhìn vào đôi mắt đang ngơ ngác của cô: "Mảnh sành rất sắc, có những vết cắt nhìn thì nhỏ nhưng chạm vào dây thần kinh thì sẽ không bao giờ lành lại được."
Câu nói ấy mang theo một nỗi chua chát mà Thẩm Hi cảm nhận được rất rõ. Cô lùi lại một bước, nhìn anh lấy chiếc radio từ trên giá cao xuống. Anh vặn nút nguồn. Một bản nhạc không lời từ thập niên 90 vang lên, âm thanh rè rè nhưng ấm áp, tràn ngập hơi thở của thời gian.
"Cảm ơn anh, Trình Sóc." Cô nhận lấy chiếc máy, ngón tay vô tình lướt qua mu bàn tay anh. Một sự lạnh lẽo chạy dọc sống lưng cô.
Tối đó, khi nằm nghe tiếng radio phát ra từ đầu giường, Thẩm Hi chợt hiểu ra một điều: Trình Sóc không phải là một người thợ sửa đồ bình thường. Cách anh nhìn những vết cắt, cách anh sợ cô bị thương bởi những mảnh vỡ, và cả cái tên "Sửa chữa thời gian" kia... tất cả đều giống như một lời tự thú. Anh không sửa đồ vật, anh đang cố gắng chắp vá lại một quá khứ đã bị xé toạc bởi một "vết cắt" nào đó.