MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTIẾNG VỌNG TỪ VỰC THẲM TÂM TRÍChương 1: CĂN NHÀ KÍNH VÀ BÓNG TỐI DƯỚI CHÂN TƯỜNG

TIẾNG VỌNG TỪ VỰC THẲM TÂM TRÍ

Chương 1: CĂN NHÀ KÍNH VÀ BÓNG TỐI DƯỚI CHÂN TƯỜNG

930 từ · ~5 phút đọc

CHƯƠNG 1: CĂN NHÀ KÍNH VÀ BÓNG TỐI DƯỚI CHÂN TƯỜNG

Trịnh Gia Huy yêu sự hoàn hảo. Đối với một kiến trúc sư tầm cỡ như anh, sự hoàn hảo không chỉ là một tiêu chuẩn công việc, nó là một tôn giáo.

Căn penthouse của Huy nằm chót vót trên tầng 40, bao phủ bởi những bức tường kính cường lực xuyên thấu. Từ đây, anh có thể nhìn xuống cả thành phố như một bàn cờ, nơi những quân cờ người nhỏ bé đang xoay xở với cuộc đời bụi bặm của họ. Bên trong căn nhà, mọi thứ đều tuân thủ triệt để phong cách tối giản: sàn đá cẩm thạch trắng không một vết trầy, bộ sofa xám tro đặt góc 90 độ chuẩn xác, và tuyệt nhiên không có bất kỳ món đồ thừa thãi nào. Huy tin rằng, khi vạn vật xung quanh được sắp xếp ngăn nắp, tâm trí anh cũng sẽ được yên ổn.

Nhưng dạo gần đây, sự yên ổn đó bắt đầu rạn nứt.

Huy đứng trước bồn rửa mặt, dòng nước lạnh buốt chảy qua kẽ tay. Anh xoa hai bàn tay vào nhau, mạnh đến mức lớp da mỏng bắt đầu ửng đỏ, rát buốt. Một thói quen vô thức. Anh luôn cảm thấy tay mình có mùi. Không phải mùi mồ hôi, cũng không phải mùi nước hoa đắt tiền, mà là một mùi kim loại nồng nặc, dính dấp, tựa như mùi rỉ sét quyện với hơi ẩm của nhựa đường sau một cơn mưa bóng mây.

Anh nhìn vào gương. Đôi mắt Huy khô khốc, hằn lên những tia máu đỏ loang lổ như những mạng nhện li ti. Mất ngủ. Đã gần một tháng nay, cứ hễ nhắm mắt lại, anh lại nghe thấy tiếng "xoạch" khô khốc của kim loại va chạm, và tiếng rít của lốp xe trên mặt đường sũng nước.

"Chỉ là áp lực công việc thôi," Huy tự nhủ, giọng anh khàn đặc vọng lại trong không gian tĩnh mịch của phòng tắm.

Anh lau tay vào chiếc khăn bông trắng muốt, treo nó lại vị trí cũ một cách thẳng thớm rồi bước ra phòng khách. Ánh đèn thành phố hắt qua lớp kính, đổ những bóng dài kỳ quái lên sàn nhà. Huy yêu kính vì nó cho anh cảm giác kiểm soát được mọi thứ, nhưng đêm nay, những tấm kính trong suốt ấy lại khiến anh thấy mình như đang bị phơi bày. Một cảm giác bị quan sát râm ran sau gáy khiến anh khựng lại.

Dưới khe cửa chính — nơi vốn dĩ phải sạch bóng — có một vật thể lạ.

Đó là một phong bì màu vàng ố, cũ kỹ đến mức lạc quẻ hoàn toàn với sự sang trọng của căn hộ. Huy nheo mắt, tim anh bỗng đập nhanh một nhịp bất thường. Ở đây là khu căn hộ cao cấp, bảo vệ trực 24/7, thư từ đều phải qua lễ tân. Làm sao cái thứ nhếch nhác này lại nằm ở đây?

Huy tiến lại gần. Anh không nhặt nó ngay. Anh nhìn chằm chằm vào phong bì như nhìn một con rắn độc. Trên mặt giấy nhám, không có tên người gửi, cũng chẳng có địa chỉ người nhận. Chỉ có một mùi hương thoảng qua.

Mùi hoa dạ lan hương.

Cái mùi hương thanh khiết nhưng lại gợi lên cảm giác tang tóc ấy khiến dạ dày Huy thắt lại. Ký ức — thứ mà anh đã cố dùng bê tông và kính thép để chôn vùi suốt năm năm qua — bỗng chốc cựa quậy. Đêm đó cũng có mùi hoa này, trộn lẫn với mùi khói xe và vị mặn của máu.

Huy cúi xuống, ngón tay run rẩy chạm vào mép giấy. Phong bì lạnh ngắt, hơi ẩm bám trên mặt giấy khiến anh có cảm giác như mình đang chạm vào da thịt của một người chết. Anh nuốt nước bọt, cố giữ cho nhịp thở không bị đứt quãng.

Bên trong căn nhà kính triệu đô, không khí bỗng đặc quánh lại. Bóng tối vốn dĩ chỉ nằm dưới chân tường dường như đang bò lên, chậm rãi bám lấy ống quần anh. Huy xé mép phong bì. Tiếng giấy rách vang lên sột soạt, chói tai trong sự im lặng đến rợn người.

Một tấm vé xe buýt nhỏ xíu rơi ra, nằm im lìm trên lòng bàn tay anh. Tấm vé đã sờn rách, mực in đã nhạt màu nhưng con số ngày tháng thì vẫn rõ mồn một: 14/07/2019. Tuyến số 05.

Huy cảm thấy oxy trong lồng ngực mình như bị rút cạn. Hơi lạnh từ sàn đá cẩm thạch chạy dọc sống lưng, len lỏi vào từng đốt xương. Đêm đó, năm năm trước, tại trạm xe buýt số 05 dưới cơn mưa tầm tã, anh đã làm một việc không bao giờ có thể quay đầu lại. Anh đã thấy bóng dáng một cô gái ngã xuống dưới ánh đèn pha chói lòa, thấy cây đàn violin của cô vỡ nát thành từng mảnh gỗ vụn... và anh đã nhấn ga.

Chiếc phong bì vàng trên tay Huy bỗng nặng nề như một tảng đá. Anh nhìn quanh căn nhà kính của mình. Những bức tường kính vốn để nhìn ra thế giới, giờ đây giống như một cái lồng giam không lối thoát. Bên ngoài, thành phố vẫn lấp lánh, nhưng Huy biết, vực thẳm trong lòng anh vừa mới mở miệng.

Tiếng vọng từ quá khứ đã bắt đầu. Và đây mới chỉ là khởi đầu của sự sụp đổ.