Trịnh Gia Huy ngồi bất động trên chiếc ghế bành bọc da bê đắt tiền, tấm vé xe buýt tuyến số 05 vẫn nằm im lìm trong lòng bàn tay. Anh thấy mình như một kẻ đang đứng trên một tảng băng trôi giữa đại dương mênh mông, và tấm vé kia chính là vết nứt đầu tiên.
Mười bốn, tháng bảy, hai ngàn mười chín.
Con số đó không đơn thuần là một mốc thời gian. Nó là một cái dằm đâm sâu vào tủy sống mà Huy đã dùng năm năm cuộc đời, hàng tỷ đồng tiền bạc và sự nghiệp lẫy lừng này để che đậy. Anh nhắm mắt lại, cố xua đuổi cái cảm giác lành lạnh của tấm vé, nhưng bóng tối phía sau nhãn cầu lại phản bội anh. Nó hiện ra một con đường quốc lộ vắng vẻ, những cột đèn đường vàng vọt nhạt nhòa trong màn mưa trắng xóa, và rồi... một tiếng "ầm" trầm đục. Tiếng kim loại móp méo, tiếng kính vỡ tan, và âm thanh gãy vụn của gỗ — cây đàn violin của cô gái đó.
Huy mở bừng mắt, hơi thở dồn dập khiến lồng ngực anh đau thắt. Anh không thể để thứ này tồn tại trong nhà mình thêm một giây nào nữa.
Anh đứng dậy, những bước chân trên sàn đá cẩm thạch không còn giữ được vẻ ung dung thường nhật. Huy đi thẳng vào gian bếp hiện đại, nơi có chiếc bật lửa chuyên dụng dùng để đốt nến thơm mà Diệp Anh từng tặng. Bàn tay anh run rẩy, tiếng bật lửa "tạch tạch" vang lên lạc lõng giữa không gian tĩnh mịch.
Ngọn lửa xanh biếc bùng lên. Huy kẹp tấm vé bằng đầu ngón tay, đưa nó vào trung tâm của cái nóng.
Mảnh giấy cũ kỹ bắt đầu quăn lại, màu vàng ố chuyển sang đen kịt. Ngọn lửa liếm láp lấy con số 14/07/2019, nuốt chửng lấy dòng chữ Tuyến số 05 như muốn xóa sổ vĩnh viễn bằng chứng của một tội ác. Huy nhìn chằm chằm vào ngọn lửa, đôi mắt khô khốc của anh phản chiếu ánh sáng le lói, trông chúng đỏ rực như hai hòn than đang cháy dở.
Thế nhưng, thay vì mùi giấy cháy khét thông thường, một mùi hương quái dị bắt đầu lan tỏa.
Ban đầu là mùi khét của hóa chất, nhưng ngay sau đó, nó chuyển thành một thứ mùi tanh nồng, dấp dính. Huy nhăn mặt, dạ dày anh cồn cào. Đó là mùi của kim loại bị nung nóng quyện với mùi protein cháy — một thứ mùi mà Huy chưa từng quên kể từ cái đêm anh bước xuống xe, run rẩy chạm vào vũng nước sẫm màu dưới gầm xe để kiểm tra xem "thứ đó" còn sống hay đã chết.
Mùi máu.
Tro bụi của tấm vé không rơi xuống sàn theo cách thông thường. Chúng nhẹ tênh, bay lơ lửng trong không khí như có linh tính, rồi bám vào mu bàn tay đang đỏ ửng vì thói quen rửa tay quá mức của anh. Huy kinh hãi rụt tay lại, chiếc bật lửa rơi xuống sàn đá tạo nên một tiếng vang chát chúa.
"Không thể nào... chỉ là ảo giác khứu giác do căng thẳng," anh thì thầm, giọng nói như đang van xin chính mình.
Anh vội vàng bật máy hút mùi công suất lớn nhất. Tiếng động cơ gầm rú vang dội khắp căn bếp tối giản, nhưng dường như nó không thể xua đi thứ mùi tanh tưởi đang đặc quánh lại trong phổi anh. Huy cúi xuống, dùng khăn giấy lau đi những hạt tro đen li ti bám trên sàn. Càng lau, anh càng thấy chúng loang ra, tạo thành những vệt nâu đen giống hệt như vết máu khô lâu ngày trên mặt đường nhựa.
Mồ hôi lạnh bắt đầu vã ra trên trán Huy, thấm đẫm vạt áo sơ mi lụa đắt tiền. Anh cảm thấy cái mùi kim loại đó đang chui vào trong lỗ mũi, thấm qua da thịt, len lỏi vào từng mạch máu. Anh chạy vội vào bồn rửa, mở vòi nước hết cỡ, điên cuồng kỳ cọ mu bàn tay nơi tro bụi vừa chạm vào.
Nước lạnh không giúp anh bình tĩnh lại. Anh đổ nước rửa tay, xoa bóp đến khi bọt trắng phủ đầy, nhưng trong mắt anh, đống bọt đó lại dần chuyển sang màu hồng nhạt. Huy nhắm nghiền mắt, nghiến răng thật chặt để không phát ra tiếng thét. Anh cứ rửa, cứ xát, cho đến khi cảm thấy lớp da mỏng manh ở mu bàn tay như sắp rách toạc ra.
Khi anh dừng lại, căn bếp đã hoàn toàn yên tĩnh. Máy hút mùi vẫn chạy, nhưng mùi hương dạ lan hương thoang thoảng từ lọ hoa trên bàn ăn giờ đây đã bị lấn át hoàn toàn bởi mùi sắt gỉ kinh tởm.
Huy nhìn xuống những mảnh tro tàn còn sót lại trong bồn rửa. Chúng không trôi đi theo dòng nước mà tụ lại thành một hình thù kỳ dị, méo mó. Trông nó giống như một bàn tay đang co quắp, cầu cứu.
Anh vội vàng khóa vòi nước, đôi tay ướt đẫm run cầm cập. Huy tựa lưng vào tủ bếp, nhìn ra những bức tường kính trong suốt. Thành phố ngoài kia vẫn lấp lánh ánh đèn, nhưng bên trong căn hộ này, bóng tối dường như đang cô đặc lại thành những thực thể có hình hài.
Tấm vé đã cháy thành tro, nhưng tội lỗi thì không. Nó vừa hồi sinh trong mùi hương của cái chết.
"Hạ Vy..."
Cái tên đó bật ra khỏi môi Huy như một lời nguyền. Đã năm năm rồi anh mới dám phát âm tên cô. Và ngay khi cái tên ấy vang lên, tiếng gió rít qua khe cửa kính bỗng nhiên nghe như một tiếng thở dài thườn thượt.
Huy biết mình không thể ngủ được nữa. Đêm nay, và có lẽ là rất nhiều đêm sau đó, vực thẳm tâm trí sẽ không cho phép anh yên bình. Bởi vì kẻ chết không biết viết thư, nhưng chúng biết cách ám vào không khí bằng chính mùi hương của sự thật.
Huy loạng choạng bước về phía phòng ngủ, bóng của anh đổ dài trên sàn đá, trông như một vũng bùn đen đang kéo lê một cái xác đi vào bóng tối.