MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTIẾNG VỌNG TỪ VỰC THẲM TÂM TRÍChương 3: KÝ TỰ TRÊN MÀN SƯƠNG

TIẾNG VỌNG TỪ VỰC THẲM TÂM TRÍ

Chương 3: KÝ TỰ TRÊN MÀN SƯƠNG

1,219 từ · ~7 phút đọc

CHƯƠNG 3: KÝ TỰ TRÊN MÀN SƯƠNG

Gia Huy tỉnh giấc khi kim đồng hồ trên tường chỉ đúng ba giờ sáng. Anh không nhớ mình đã thiếp đi từ lúc nào, chỉ biết rằng cơn mộng mị vừa rồi đầy rẫy những âm thanh xé gió và tiếng khóc nghẹn trong mưa. Anh ngồi dậy, hơi lạnh từ hệ thống điều hòa trung tâm thổi trực diện vào gáy làm anh rùng mình. Căn phòng ngủ tối giản thường ngày mang lại cảm giác bình an, giờ đây lại giống như một cái lồng kính đông lạnh, nơi mọi cử động của anh đều bị phản chiếu qua những lớp gương soi sáng loáng.

Cảm giác tanh nồng của tro bụi từ tấm vé số ở Chương 2 vẫn còn bám víu đâu đó trong hốc mũi. Huy cảm thấy cơ thể mình nhớp nháp, một lớp mồ hôi lạnh phủ lên da thịt như một lớp màng nhầy. Anh cần nước. Anh cần sự gột rửa.

Huy bước vào phòng tắm, không buồn bật đèn. Ánh sáng từ những tòa cao ốc bên ngoài hắt qua cửa sổ kính, rọi vào những góc cạnh sắc sảo của đá cẩm thạch đen, tạo nên một không gian hư ảo và lạnh lẽo. Anh vặn vòi sen, chọn mức nhiệt cao nhất có thể chịu đựng được. Anh muốn hơi nóng này thiêu đốt mọi suy nghĩ dơ bẩn, muốn làn nước này cuốn trôi đi ký ức về đêm mười bốn tháng bảy năm ấy.

Hơi nước bắt đầu bốc lên nghi ngút, nhanh chóng lấp đầy không gian nhỏ hẹp, phủ một lớp sương mờ đục lên tấm gương lớn đối diện bồn tắm. Huy đứng dưới làn nước nóng gắt, nhắm chặt mắt. Anh dùng xà phòng kỳ cọ thật mạnh lên mu bàn tay, nơi anh hoang tưởng rằng tro tàn của tấm vé vẫn còn ám ảnh. Da anh đỏ rực lên, rát buốt, nhưng anh không dừng lại. Anh rửa tay như một nghi thức xưng tội, lặp đi lặp lại cho đến khi cơn đau thể xác lấn át được nỗi bất an trong lòng.

Khi Huy khóa vòi nước, không gian trở nên tĩnh lặng đến mức anh có thể nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch vào lồng ngực. Tiếng nước nhỏ giọt xuống sàn đá nghe như tiếng gõ cửa chậm rãi của một vị khách không mời. Anh thở hắt ra một hơi dài, đưa tay lau nước trên mặt rồi mở mắt nhìn về phía tấm gương.

Lớp hơi nước dày đặc bao phủ toàn bộ bề mặt kính, biến nó thành một màn sương trắng xóa. Nhưng ở ngay trung tâm tấm gương, một thứ gì đó đã thay đổi.

Huy cảm thấy máu trong người mình như đông cứng lại.

Trên màn sương mờ ảo đó, xuất hiện một vệt nước kéo dài, rõ rệt và dứt khoát. Đó không phải là một vệt nước chảy tự nhiên. Nó được kẻ bởi một ngón tay. Một ký tự đơn giản nhưng đủ sức nặng để kéo đổ toàn bộ sự bình tĩnh mà Huy cố gắng xây dựng: Chữ "V".

Chữ "V" nằm chơ vơ giữa tấm gương, như một con mắt đang nhìn chằm chằm vào anh. Vy. Hạ Vy.

Huy loạng choạng lùi lại, lưng đập mạnh vào bức tường đá lạnh ngắt. Hơi thở anh trở nên gấp gáp, từng làn khói trắng phả ra từ miệng quyện vào màn sương trong phòng tắm. Anh dụi mắt thật mạnh, hy vọng rằng đây chỉ là một ảo giác do thiếu ngủ và tác dụng phụ của nỗi sợ hãi quá độ. Nhưng khi anh nhìn lại, chữ "V" vẫn ở đó, sắc lẹm và bất động. Những giọt nước li ti từ nét vẽ bắt đầu trượt dài xuống dưới, trông như thể tấm gương đang rỉ máu.

"Ai đó? Có ai ở đây không?" anh gào lên, giọng nói lạc đi vì sợ hãi.

Không có tiếng trả lời. Chỉ có sự im lặng đặc quánh và mùi dạ lan hương lại thoang thoảng đâu đây, len lỏi giữa mùi hương nhân tạo của xà phòng đắt tiền.

Huy lao đến tấm gương, dùng cả hai bàn tay cuồng loạn lau sạch màn sương. Anh lau như thể muốn xóa sổ một vết nhơ, muốn xóa sạch sự tồn tại của cái tên ấy khỏi thực tại của mình. Khi tấm gương trở nên trong vắt, anh chỉ thấy gương mặt của chính mình hiện lên: hốc hác, tái nhợt với đôi mắt hằn sâu những tia máu. Anh nhìn chằm chằm vào khoảng không phía sau lưng mình qua gương, sợ hãi rằng sẽ thấy một bóng dáng áo trắng đang đứng trong góc tối của phòng tắm.

Nhưng không có ai cả. Chỉ có anh và sự hoang tưởng đang gặm nhấm từng tế bào não.

"Mày điên rồi, Huy ạ. Mày đang tự dọa mình thôi," anh lẩm bẩm, bàn tay bấu chặt vào cạnh bồn rửa mặt đến mức các đầu ngón tay trắng bệch.

Anh tự trấn an mình rằng đó chỉ là một sự trùng hợp của hơi nước, hoặc có lẽ một vệt nước chảy ngẫu nhiên đã tạo thành hình thù đó. Tâm trí con người vốn dĩ luôn tìm kiếm sự kết nối trong những thứ hỗn loạn khi họ đang cảm thấy tội lỗi. Đúng, chắc chắn là vậy. Anh đã thiết kế căn nhà này, anh biết rõ từng ngóc ngách, từng đường ống, không kẻ nào có thể vào đây mà không để lại dấu vết.

Huy vơ lấy chiếc khăn tắm, quấn vội lên người và bước ra khỏi phòng tắm như thể đang chạy trốn khỏi một hiện trường vụ án. Anh bật tất cả đèn trong căn penthouse lên. Ánh sáng trắng lạnh lẽo của đèn LED tràn ngập không gian, xua tan đi những bóng ma vừa hiện hữu.

Anh rót cho mình một ly whisky mạnh, chất lỏng hổ phách cay xè trôi xuống cổ họng giúp anh lấy lại chút cảm giác về thực tại. Huy ngồi xuống sofa, mắt nhìn đăm đăm ra cửa sổ kính. Thành phố về đêm vẫn lộng lẫy, nhưng giờ đây anh không còn thấy mình là chủ nhân của nó nữa. Anh thấy mình giống như một kẻ tội đồ đang bị phơi bày trong một cái hộp kính khổng lồ để cả thế giới nhìn vào.

Ngày mai anh có cuộc hẹn với Diệp Anh. Anh phải bình tĩnh. Anh không được để cô thấy sự thảm hại này. Diệp Anh là một bác sĩ tâm lý, cô ấy quá nhạy bén với những biểu hiện bất thường. Huy biết, nếu anh lỡ lời, toàn bộ lâu đài cát mà anh đã kỳ công xây dựng sẽ sụp đổ tan tành.

Huy nhìn xuống đôi bàn tay mình. Chúng vẫn đang run rẩy. Anh lại đứng dậy đi về phía bồn rửa trong bếp, đổ đầy nước và bắt đầu kỳ cọ. Anh rửa tay thêm một lần nữa, và thêm một lần nữa, cho đến khi cảm giác chữ "V" trên gương dường như đã được chuyển sang in hằn trên chính da thịt anh.

Dưới chân tường, bóng tối dường như đang dài ra, lặng lẽ chờ đợi một vết nứt tiếp theo.