Gia Huy nhìn mình trong gương lần cuối, chỉnh lại cổ áo sơ mi bằng lụa satin đen bóng. Sau một đêm dài vật lộn với những ký tự mờ sương và mùi máu tưởng tượng, anh cố đắp lên khuôn mặt mình một lớp mặt nạ điềm tĩnh nhất. Nhưng khi ánh mắt lướt qua đôi bàn tay, anh khựng lại. Những đầu ngón tay đỏ ửng, lớp da mỏng bong tróc do kỳ cọ quá mức đêm qua đang biểu tình bằng những cơn xót nhẹ. Anh vội đeo chiếc đồng hồ Patek Philippe bạc tỷ vào cổ tay, hy vọng sự hào nhoáng của nó sẽ che đậy phần nào sự rệu rã của chủ nhân.
Nhà hàng nằm ở tầng thượng của một khách sạn cổ điển, không gian tách biệt hẳn với sự ồn ào của phố thị. Khi Huy đến, Diệp Anh đã ngồi đó. Cô diện một chiếc váy lụa màu mận chín, mái tóc búi cao lộ ra chiếc cổ thanh mảnh và đôi khuyên tai ngọc trai quý phái.
Diệp Anh không giống những người phụ nữ Huy từng gặp. Là một bác sĩ tâm lý, cô sở hữu một khả năng đáng sợ: ánh mắt cô không nhìn vào quần áo hay trang sức của đối phương, mà dường như nhìn xuyên qua lớp sọ người để soi mói những nếp nhăn của não bộ.
“Anh đến muộn năm phút,” Diệp Anh mỉm cười, nhưng đôi mắt cô lại nheo lại một cách đầy dò xét. “Và trông anh… không được khỏe cho lắm. Lại mất ngủ à, Huy?”
Huy ngồi xuống, cố nở một nụ cười phong trần thường thấy. “Áp lực của dự án cao ốc mới thôi mà. Em biết đấy, kiến trúc sư luôn phải thức trắng để đuổi theo những đường cong hoàn hảo.”
Phục vụ rót rượu vang đỏ vào ly pha lê. Màu đỏ đậm đặc của rượu sóng sánh trong ánh nến khiến Huy bất giác liên tưởng đến vệt nước trên gương đêm qua. Anh vội vã bưng ly rượu lên, nốc một ngụm lớn để át đi sự khô khốc trong cổ họng.
“Đừng ép mình quá,” Diệp Anh dịu dàng nói, tay cô chạm nhẹ vào bàn tay đang run rẩy của anh trên mặt bàn. “Em có cảm giác anh đang xây một bức tường quanh mình, không chỉ là những bức tường kính ở penthouse đâu. Anh đang giấu em điều gì sao?”
Huy giật thót, cảm giác như bị lột trần. Anh cười gượng: “Chỉ là chút mệt mỏi thôi. Chúng ta gọi món nhé?”
Bữa tối diễn ra trong bầu không khí đặc quánh sự gượng ép. Huy cố gắng dẫn dắt câu chuyện sang vấn đề đám cưới, sang những chuyến du lịch xa xỉ, nhưng Diệp Anh dường như luôn có cách để đưa mọi thứ về lại với nội tâm. Cô bắt đầu kể về một bệnh nhân mới của mình, một kẻ luôn sống trong mặc cảm tội lỗi vì một sai lầm trong quá khứ.
“Anh biết không Huy,” Diệp Anh vừa cắt miếng bít tết vừa thản nhiên nói, “con người ta có thể trốn chạy pháp luật, trốn chạy dư luận, nhưng không bao giờ trốn được chính mình. Những kẻ cố gắng chạy trốn quá khứ thường không có tương lai. Bởi vì quá khứ không phải là một vạch đích đã đi qua, nó là một bóng ma luôn chạy song song, chờ lúc chúng ta kiệt sức để nhảy bổ vào.”
Câu nói của Diệp Anh như một nhát dao đâm thẳng vào cuống họng Huy. Anh khựng lại, miếng thịt trên nĩa bỗng chốc trở nên nhạt nhẽo và dai dẳng như một miếng cao su bẩn. Một luồng điện lạnh ngắt chạy dọc tủy sống, khiến mồ hôi li ti bắt đầu rịn ra trên trán anh.
“Tại sao… em lại nói vậy?” Huy cố giữ giọng bình thản, nhưng cái run rẩy nơi âm cuối đã phản bội anh.
Diệp Anh đặt dao nĩa xuống, nhìn thẳng vào đáy mắt Huy bằng một sự thấu thị đến rợn người. “Vì em thấy anh đang kiệt sức, Huy ạ. Anh cứ mải mê thiết kế những căn nhà không góc khuất, nhưng tâm trí anh lại đầy rẫy những vực thẳm. Anh đang sợ điều gì đó, đúng không?”
Huy rùng mình. Không khí trong nhà hàng bỗng chốc trở nên loãng đi, khiến anh cảm thấy nghẹt thở. Anh có cảm giác Diệp Anh không phải đang trò chuyện, mà đang thực hiện một ca phẫu thuật tâm lý ngay trên bàn tiệc. Ánh sáng vàng vọt của những ngọn nến hắt lên mặt cô, khiến đôi mắt cô sâu thẳm và tối tăm như hai cái hang không đáy.
Đúng lúc đó, từ phía xa của sảnh khách sạn, tiếng một cây đàn violin bắt đầu vang lên. Giai điệu trầm buồn, day dứt, giống hệt bản nhạc mà Hạ Vy thường chơi trước kia.
Tiếng đàn như một sợi dây thừng siết chặt lấy cổ Huy. Anh buông rơi chiếc nĩa, tiếng kim loại va vào đĩa sứ vang lên chát chúa, thu hút sự chú ý của những bàn xung quanh.
“Anh xin lỗi… anh thấy hơi ngột ngạt,” Huy lắp bắp, vội vàng đứng dậy. “Anh cần chút không khí.”
Anh không đợi Diệp Anh trả lời mà lao thẳng ra phía ban công. Gió đêm từ trên cao thốc vào mặt, nhưng không cách nào làm dịu đi cái nóng hầm hập của sự hoảng loạn. Huy bám chặt lấy lan can sắt, đôi mắt đỏ ngầu nhìn xuống dòng xe cộ phía dưới. Những ánh đèn pha trắng lóa nối đuôi nhau khiến anh nhớ lại đêm mưa đó—ánh đèn pha của chiếc xe anh đã chiếu thẳng vào cơ thể mỏng manh của Vy trước khi cô đổ gục xuống đường nhựa.
“Anh không sao chứ?” Giọng Diệp Anh vang lên ngay sau lưng anh, tĩnh lặng và lạnh lẽo.
Huy không quay lại. Anh sợ nếu quay lại, anh sẽ thấy khuôn mặt của Hạ Vy thay vì Diệp Anh. “Anh ổn. Chỉ là hơi choáng thôi.”
Diệp Anh đứng cạnh anh, nhìn vào bóng tối bao trùm thành phố. “Đêm mười bốn tháng bảy năm nay là tròn năm năm ngày chúng mình gặp nhau lần đầu nhỉ? Anh có nhớ không?”
Huy không nhớ. Anh chỉ nhớ mười bốn tháng bảy năm đó là ngày anh đã tước đoạt mạng sống của một người. Sự trùng hợp này khiến anh cảm thấy như thể định mệnh đang giăng một tấm lưới khổng lồ bao vây lấy mình.
“Nhớ chứ,” anh dối trá, bàn tay siết chặt lấy lan can đến mức đốt ngón tay trắng bệch.
“Quá khứ luôn tìm cách lên tiếng, Huy ạ,” Diệp Anh thì thầm, hơi thở của cô phả vào tai anh lạnh buốt. “Dù anh có xây bao nhiêu bức tường kính để che đậy, thì tiếng vọng của nó vẫn sẽ lọt qua thôi.”
Khi Huy quay lại nhìn, Diệp Anh đã mỉm cười, một nụ cười hiền hậu của người vợ sắp cưới. Nhưng trong khoảnh khắc ấy, Huy chợt nhận ra mình đang run rẩy không phải vì gió lạnh, mà vì anh vừa thấy một tia sáng kỳ lạ lấp lánh trong mắt Diệp Anh—một tia sáng giống như sự đắc thắng của một thợ săn đã nhìn thấy con mồi sập bẫy.
Anh lại đưa tay lên kỳ cọ mu bàn tay mình một cách vô thức. Mùi kim loại và mùi dạ lan hương dường như lại quyện vào nhau, đặc quánh trong không gian giữa hai người.
Vết nứt trên mặt hồ giờ đã bắt đầu lan rộng thành một hố đen thăm thẳm.