MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTIẾNG VỌNG TỪ VỰC THẲM TÂM TRÍChương 5: VẬT CHỨNG TRONG NGĂN KÉO TỐI

TIẾNG VỌNG TỪ VỰC THẲM TÂM TRÍ

Chương 5: VẬT CHỨNG TRONG NGĂN KÉO TỐI

1,081 từ · ~6 phút đọc

Sáng hôm sau, Gia Huy tỉnh dậy với cảm giác như có hàng ngàn mũi kim đang châm chích dưới da đầu. Cuộc hẹn tối qua với Diệp Anh không những không giúp anh giải tỏa mà còn bồi đắp thêm một tầng hoang mang đặc quánh. Anh đứng trước gương, nhìn chằm chằm vào những tia máu đỏ loang lổ trong mắt mình, cố nhớ xem mình đã về nhà bằng cách nào. Mọi thứ chỉ là một mớ hỗn độn của tiếng đàn Violin, ánh nến chập chờn và nụ cười khó hiểu của vợ sắp cưới.

Huy cần phải đi làm. Anh có một buổi thuyết trình quan trọng về bản thiết kế bảo tàng nghệ thuật mới. Sự nghiệp là thứ duy nhất giúp anh bám trụ lại với thực tại, là lớp vỏ bọc hoàn hảo che đậy cái vực thẳm đang rình rập dưới chân.

Anh bước vào phòng thay đồ, nơi mọi thứ đều được sắp đặt theo một trật tự tuyệt đối. Những bộ vest phẳng phiu theo sắc độ từ sáng đến tối, những đôi giày da bóng loáng không một vết bụi. Huy mở ngăn kéo đựng cà vạt, tay anh lướt qua những dải lụa cao cấp, cố gắng tìm một chiếc màu xanh navy để cân bằng lại vẻ nhợt nhạt trên khuôn mặt.

Nhưng ngay khi ngón tay anh chạm vào góc ngăn kéo, một vật thể cứng và sắc nhọn quẹt qua da thịt. Huy giật nảy mình, một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng.

Nằm lạc lõng giữa những chiếc cà vạt Hermès đắt tiền là một chiếc kẹp tóc bằng đồng, đính những viên đá màu xanh ngọc bích.

Trái tim Huy bỗng chốc đập loạn nhịp, một thứ âm thanh chát chúa vang lên trong tai anh. Cái kẹp tóc này... anh nhận ra nó. Làm sao anh có thể quên được? Đó là thứ đã văng ra khỏi mái tóc của Hạ Vy khi cơ thể cô va chạm với nắp capo xe anh đêm đó. Anh đã thấy nó nằm cô độc trên mặt đường nhựa sũng nước, lấp lánh dưới ánh đèn pha như một con mắt oán hận.

“Không... không thể nào,” Huy thì thầm, giọng anh run rẩy đến mức chính anh cũng không nhận ra.

Anh cầm chiếc kẹp tóc lên. Nó lạnh ngắt, cái lạnh của kim loại đã nằm sâu dưới lòng đất hoặc trong một ngăn tủ tối tăm suốt năm năm. Những viên đá xanh xỉn màu, bám một lớp bụi mịn mà Huy hoang tưởng đó là bột xương. Điều đáng sợ nhất không phải là sự hiện diện của nó, mà là vị trí của nó.

Huy là kẻ ám ảnh cưỡng chế (OCD). Anh tự tay sắp xếp ngăn kéo này mỗi cuối tuần. Không ai, kể cả người giúp việc theo giờ, được phép chạm vào đồ dùng cá nhân của anh. Diệp Anh lại càng không, vì cô chưa từng ngủ lại đây quá một đêm và luôn tôn trọng không gian riêng tư của anh một cách tuyệt đối. Vậy kẻ nào đã đặt nó vào đây? Hay chính anh đã mang nó về mà không hề hay biết?

Mồ hôi lạnh bắt đầu vã ra, thấm đẫm chiếc áo lót bên trong. Huy cảm thấy mùi dạ lan hương lại trỗi dậy, nồng nặc đến mức nghẹt thở, lấn át cả mùi gỗ tuyết tùng của nước hoa cao cấp trong phòng. Anh nhìn chiếc kẹp tóc, rồi nhìn lại đôi bàn tay mình. Đôi bàn tay mà anh đã kỳ cọ đến mức tróc da đêm qua, giờ đây lại đang cầm lấy bằng chứng của một tội ác.

Một cơn nôn nao dâng lên từ dạ dày. Huy loạng choạng bước lùi lại, va vào chiếc tủ kính trưng bày đồng hồ. Tiếng va chạm khô khốc khiến anh giật bắn mình. Trong đầu anh bỗng vang lên tiếng cười lanh lảnh của Diệp Anh tối qua: “Những kẻ cố gắng chạy trốn quá khứ thường không có tương lai...”

Huy điên cuồng lục lọi trong ngăn kéo, lật tung những chiếc cà vạt được xếp gọn gàng, hy vọng rằng đây chỉ là một trò đùa quái ác, hoặc có thể còn thứ gì đó khác đang ẩn giấu. Nhưng không có gì thêm. Chỉ có chiếc kẹp tóc màu xanh nằm đó, như một dấu chấm lặng đầy đe dọa.

Anh nắm chặt chiếc kẹp tóc trong lòng bàn tay, những cạnh sắc của nó cứa vào da thịt khiến anh thấy đau nhói. Nỗi đau này thật, và sự hiện diện của nó cũng thật. Huy lao vào phòng vệ sinh, mở vòi nước và tạt liên tục vào mặt. Anh cần phải tỉnh táo. Anh không thể điên được.

“Mày đang tự hù dọa mình thôi, Huy. Chắc chắn có kẻ đã lẻn vào đây. Phải, là kẻ tống tiền!” anh tự nhủ, mắt nhìn trừng trừng vào mình trong gương.

Nhưng sâu thẳm trong thâm tâm, một tiếng vang từ vực thẳm lại thì thầm điều ngược lại. Kẻ lẻn vào đây không cần chìa khóa, kẻ đó sống ngay trong chính căn hộ này, ngay trong chính đại não đang mục nát vì tội lỗi của anh.

Huy giấu chiếc kẹp tóc vào sâu trong một chiếc hộp kín, giấu nó như cách anh đã giấu cái xác của Hạ Vy năm xưa. Nhưng khi anh bước ra khỏi phòng, anh cảm thấy căn nhà kính của mình không còn trong suốt nữa. Những tấm kính cường lực giờ đây dường như đang đục dần đi, bị phủ bởi một lớp sương mù của quá khứ, và mỗi bước chân anh đi trên sàn đá cẩm thạch đều phát ra tiếng kẽo kẹt của gỗ violin vỡ nát.

Tiếng chuông điện thoại vang lên bất ngờ làm Huy suýt đánh rơi chiếc cặp táp. Là Diệp Anh.

Anh nhìn màn hình đang nhấp nháy, hơi thở trở nên đứt quãng. Ngón tay anh chần chừ trên phím nghe. Liệu cô ấy gọi để hỏi về bữa tối tối qua, hay để báo cho anh biết rằng cô đã thấy chiếc kẹp tóc ấy trước khi anh tìm thấy nó?

Vết nứt trên mặt hồ giờ đã không còn là một đường kẻ mảnh. Nó đã trở thành một hố sụt, và Gia Huy đang đứng ngay mép vực, nhìn thấy những bóng ma của mười bốn tháng bảy năm ấy đang vươn tay kéo anh xuống.