Gia Huy buông lỏng tay lái, chiếc Mercedes lướt đi trong màn đêm thành phố, nhưng tâm trí anh đã không còn ở hiện tại. Chiếc kẹp tóc đá xanh giấu trong hộp tì tay như tỏa ra một luồng điện lạnh lẽo, xuyên qua lớp da thịt, kéo tuột anh về vùng ký ức mà anh đã cố dùng năm năm cuộc đời để phong tỏa.
Mười bốn, tháng bảy, hai ngàn mười chín.
Đó là một đêm mưa tầm tã, thứ mưa rừng rực xối xả như muốn gột rửa sạch sành sanh mọi tội lỗi của thế gian, hoặc giả là để nhấn chìm chúng xuống bùn lầy. Huy của năm đó, trẻ trung, ngạo mạn và vừa mới chốt được hợp đồng lớn đầu tiên trong đời. Anh đã uống. Rất nhiều. Những ly rượu chúc tụng nồng nặc mùi đắc thắng đã làm mờ đi lý trí của một kẻ luôn tự hào về sự kiểm soát.
Anh nhớ mình đã lái xe như một gã điên trên cung đường ven ngoại ô, tiếng nhạc rock trong xe gào thét át cả tiếng sấm rền vang ngoài cửa kính. Rồi, tại trạm xe buýt số 05 – một khối bê tông cô độc dưới ánh đèn đường vàng vọt đang hấp hối – định mệnh đã vẫy tay chào anh.
Một bóng người nhỏ bé, ôm một hộp đàn cồng kềnh, bước ra từ bóng tối của trạm chờ.
Tiếng rít của lốp xe trên mặt đường nhựa sũng nước chói tai như tiếng thét của một loài quỷ dữ. "Rầm!". Âm thanh đó không quá lớn, nhưng nó vang vọng trong sọ não Huy suốt năm năm qua không một phút giây ngơi nghỉ. Đầu anh đập mạnh vào vô lăng, một thoáng choáng váng trùm lấy thị giác. Khi anh ngẩng lên, tấm kính chắn gió phía trước đã nứt toác như mạng nhện.
Huy bước xuống xe, chân anh lún trong bùn đất dớp dính. Dưới ánh đèn pha trắng lóa, một cô gái nằm đó, mái tóc dài đen nhánh xõa tung trên mặt đường. Cây đàn Violin của cô bị văng ra xa, hộp gỗ vỡ nát, những sợi dây đàn đứt tung, quăn queo như những mạch máu lộ thiên.
Tim Huy đập điên cuồng, lồng ngực anh đau thắt lại. Anh tiến lại gần, đôi tay run rẩy đưa lên định chạm vào vai cô gái.
"Cô... cô ơi?"
Cô gái khẽ cựa quậy. Một tiếng rên rỉ yếu ớt thoát ra từ đôi môi tái nhợt. Cô ấy vẫn còn sống. Đôi mắt cô từ từ mở ra, nhìn thẳng vào Huy – một ánh nhìn đục ngầu sự đau đớn và van xin. Bàn tay cô run rẩy đưa lên, định bấu víu lấy ống quần anh. Chính lúc đó, ánh đèn pha hắt vào mái tóc cô, làm lóe lên một sắc xanh từ chiếc kẹp tóc đính đá.
Một cơn hoảng loạn tột độ bùng phát trong não bộ Huy. Anh là một kiến trúc sư đầy hứa hẹn. Anh có tương lai. Anh có danh tiếng. Nếu chuyện này bị lộ ra, nếu nồng độ cồn trong máu anh bị cảnh sát ghi lại, mọi thứ sẽ tan thành tro bụi. Sự ích kỷ hèn hạ trỗi dậy, bóp nghẹt chút lương tri cuối cùng.
Thay vì gọi cứu thương, Huy lùi lại. Anh nhìn thấy môi cô gái mấp máy như muốn nói gì đó, nhưng anh không nghe. Anh không muốn nghe. Anh leo lên xe, tay run rẩy đến mức phải mất ba lần mới cắm được chìa khóa vào ổ.
Anh nhấn ga. Chiếc xe lùi lại một đoạn rồi lao vút đi, bỏ mặc cái xác vẫn còn hơi ấm và tiếng rên rỉ nghẹn ngào giữa cơn mưa xối xả. Qua gương chiếu hậu, anh thấy bóng dáng nhỏ bé ấy cố gắng vươn tay ra mặt đường, rồi dần dần bị màn mưa nuốt chửng.
Huy lái xe điên cuồng về căn hộ cũ, miệng liên tục lẩm bẩm: "Nó sẽ không sao đâu. Người ta sẽ thấy nó. Mình không làm gì cả. Mình không thấy gì cả."
Anh đã dùng cả một đêm đó để rửa xe. Anh kỳ cọ nắp capo cho đến khi lớp sơn mòn vẹt, anh lau chùi những vệt đỏ dính trên gầm xe bằng sự tỉ mỉ của một kẻ điên. Và anh tưởng rằng mình đã sạch.
Nhưng năm năm sau, chiếc kẹp tóc ấy quay lại.
Huy phanh gấp giữa đường phố vắng người, đầu anh gục xuống vô lăng, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dọc sống mũi. Mùi sắt gỉ của máu và mùi hương dạ lan hương của đêm mưa năm đó dường như đang ùa vào khoang xe, bóp nghẹt cuống họng anh.
"Vy... tao xin lỗi... tao xin lỗi..."
Anh rên rỉ, hai bàn tay lại bắt đầu hành động lặp lại một cách vô thức: kỳ cọ thật mạnh vào lớp da bọc vô lăng như thể muốn lột bỏ lớp da trên chính đôi tay mình. Đôi mắt anh khô khốc, trừng trừng nhìn vào bóng tối phía trước.
Bỗng nhiên, từ hàng ghế sau của chiếc xe sang trọng, một âm thanh thanh mảnh, run rẩy vang lên, phá tan sự im lặng đặc quánh:
"Anh có thấy... cây đàn của tôi không?"
Huy chết trân. Toàn thân anh đóng băng, hơi lạnh từ xương sống lan tỏa ra tận đầu ngón tay. Anh không dám nhìn vào gương chiếu hậu. Anh biết rõ giọng nói đó. Giọng nói của người con gái đã van xin anh dưới cơn mưa năm ấy.
Anh nhắm nghiền mắt, cắn chặt môi đến bật máu để không thét lên. "Chỉ là ảo giác. Chỉ là thuốc an thần. Chỉ là Diệp Anh cho mình uống thuốc quá liều..."
Khi anh lấy hết can đảm liếc mắt nhìn qua gương chiếu hậu, hàng ghế sau trống không. Chỉ có một vệt nước nhỏ, dớp dính như nước mưa, đang lặng lẽ thấm vào lớp da ghế màu kem sang trọng.
Huy điên cuồng nhấn ga, chiếc xe lao đi trong đêm như một mũi tên xé toạc không gian. Anh phải về nhà. Anh phải trốn vào trong căn nhà kính của mình. Nhưng anh quên mất rằng, nhà kính tuy trong suốt nhưng lại không có đường lùi cho kẻ tội đồ. Quá khứ đã bắt đầu thu lưới, và anh chính là con mồi đang tự mình bơi vào miệng vực.