MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTIẾNG VỌNG TỪ VỰC THẲM TÂM TRÍChương 7: TIẾNG VĨ CẦM TRONG CĂN NHÀ TRỐNG

TIẾNG VỌNG TỪ VỰC THẲM TÂM TRÍ

Chương 7: TIẾNG VĨ CẦM TRONG CĂN NHÀ TRỐNG

1,145 từ · ~6 phút đọc

Trịnh Gia Huy đứng tựa lưng vào tấm cửa kính ban công, đôi bàn tay đan chặt vào nhau để ngăn cơn run rẩy đang truyền đến từng đốt xương. Đêm nay, thành phố bị bao phủ bởi một lớp sương mù dày đặc, biến những tòa cao ốc thành những bóng ma lờ mờ giữa không trung. Sau "ảo giác" kinh hoàng trên xe, anh không dám bước ra ngoài, cũng không dám tắt đèn. Căn penthouse rực sáng ánh điện, nhưng cái nóng từ những dải LED triệu đô không thể làm ấm được luồng khí lạnh đang vây hãm lấy anh.

Anh cố nhấp một ngụm Scotch, hy vọng chất lỏng nồng độ cao sẽ thiêu cháy những âm thanh vang vọng trong đầu. Nhưng ngay khi ly rượu vừa chạm môi, một thanh âm khác lọt vào tai anh, mỏng manh như một sợi tơ nhưng sắc lạnh như một lưỡi dao.

Kéo... kẽo...

Đó là tiếng vĩ cầm.

Ban đầu, Huy tưởng đó là tiếng gió rít qua khe cửa kính. Anh đứng tim, nín thở để lắng nghe. Nhưng âm thanh ấy ngày một rõ hơn, một giai điệu u uất, chậm chạp và đầy rẫy những nốt phô chênh phô phô phô—giống như người chơi đang cố kéo đàn bằng những ngón tay dập nát.

Bản nhạc đó... Huy nhận ra ngay lập tức. Đó là bản Chaconne của Bach, giai điệu mà Hạ Vy hằng yêu thích, cũng là bản nhạc cô đang luyện tập để chuẩn bị cho buổi hòa nhạc không bao giờ được diễn ra.

Huy loạng choạng bước ra ban công, gió lạnh tạt vào mặt khiến anh tỉnh táo đôi chút. Anh nhìn sang căn penthouse bên cạnh. Đó là một căn hộ bỏ trống từ lâu, chủ nhân là một nhà đầu tư nước ngoài chưa từng dọn đến. Theo sơ đồ kiến trúc do chính công ty Huy thiết kế, căn nhà đó hoàn toàn tách biệt, tường cách âm chuẩn năm sao. Vậy tại sao tiếng đàn lại rõ mồn một như đang phát ra từ ngay sát vách?

Két... két...

Tiếng vĩ cầm đột ngột chuyển sang những âm thanh cào cấu, như thể vĩ lông đang miết mạnh vào những sợi dây đàn gỉ sét. Huy bám chặt lấy lan can sắt, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dọc sống lưng dù nhiệt độ ngoài trời đang xuống thấp.

"Ai đó? Ai đang ở bên kia?" anh gào lên, giọng nói lạc đi trong gió sương.

Không có tiếng trả lời. Chỉ có tiếng đàn vẫn tiếp tục, dồn dập hơn, oán hận hơn. Huy nhìn chằm chằm vào cửa sổ kính của căn hộ hàng xóm. Giữa bóng tối thâm u của căn nhà bỏ hoang, anh thấy một bóng người trắng toát, mờ ảo như ẩn như hiện sau lớp kính phủ bụi. Bóng người đó ôm một vật thể dài, đôi tay chuyển động một cách kỳ quái, giật cục theo từng nốt nhạc điên cuồng.

Anh dụi mắt, lòng bàn tay lại bắt đầu hành động lặp lại: kỳ cọ mạnh vào mặt đến mức đỏ ửng. Khi anh mở mắt ra, bóng người đó vẫn còn đó, nhưng lần này nó đang từ từ quay đầu về phía anh. Dù khoảng cách khá xa và sương mù che phủ, Huy vẫn có cảm giác một đôi mắt không có tròng đen đang ghim chặt lấy mình.

Huy lao ngược vào trong nhà, chốt chặt cửa kính như thể lớp kính đó có thể ngăn chặn được những linh hồn. Anh vứt ly rượu xuống sàn, tiếng pha lê vỡ tan tành giống hệt tiếng hộp đàn vỡ nát năm xưa. Anh chạy đến bảng điều khiển thông minh, điên cuồng nhấn nút liên lạc với bảo vệ tòa nhà.

"Alo! Bảo vệ đấy phải không? Có người đột nhập vào căn hộ 4002 bên cạnh tôi! Có tiếng đàn... tiếng ồn rất lớn! Kiểm tra ngay đi!"

"Thưa anh Huy, căn 4002 vẫn đang khóa trái và có hệ thống báo động cảm biến hồng ngoại. Nếu có người vào, chúng tôi đã nhận được tín hiệu rồi ạ," giọng người bảo vệ vang lên, đầy vẻ ngạc nhiên.

"Tôi nói có người ở đó! Tôi vừa thấy họ! Các anh làm việc kiểu gì thế?" Huy thét vào máy liên lạc, đôi mắt trừng trừng nhìn về phía bức tường chung giữa hai căn hộ.

Mười phút sau, màn hình điều khiển hiện lên hình ảnh camera an ninh hành lang. Hai nhân viên bảo vệ cầm đèn pin đứng trước cửa căn 4002. Họ mở khóa, bước vào trong. Huy nín thở theo dõi qua màn hình. Căn nhà tối om, phủ kín vải bạt che nội thất trắng xóa như những ngôi mộ. Đèn pin quét qua mọi ngóc ngách: phòng khách trống rỗng, phòng ngủ lạnh lẽo, không có bóng người, không có vĩ cầm, và tuyệt đối không có một âm thanh nào ngoài tiếng bước chân của bảo vệ.

"Anh Huy, căn nhà hoàn toàn trống không. Có lẽ là tiếng gió rít qua khe thông gió của tòa nhà hoặc anh bị mệt quá nên nghe nhầm chăng?"

Huy ngắt liên lạc, đôi tay buông thõng. Anh quỳ sụp xuống sàn đá cẩm thạch, đầu óc quay cuồng. Nghe nhầm? Làm sao có thể nghe nhầm một bản nhạc đã ám ảnh mình suốt 1825 ngày đêm?

Chính lúc đó, sự im lặng của căn phòng bị phá vỡ. Không phải từ phía nhà hàng xóm, mà là từ ngay dưới chân anh.

Một âm thanh tưng... tưng... phát ra từ phía dưới sàn đá. Như thể có ai đó đang dùng móng tay gảy vào những sợi dây đàn violin được chôn giấu sâu bên dưới lớp bê tông. Tiếng đàn không còn xa xôi nữa, nó rung lên ngay trong lòng bàn chân Huy, truyền thẳng vào đại não.

Huy bò lùi lại, đôi mắt dại đi vì sợ hãi. Anh nhìn xuống sàn đá trắng muốt, hoàn hảo không tì vết. Dưới ánh đèn LED rực rỡ, anh chợt thấy một vệt nước nhỏ dài đang từ từ thấm ra từ khe giữa hai viên đá. Vệt nước không trong suốt, mà có màu nâu đỏ lờ mờ, và thoang thoảng mùi hương của hoa dạ lan hương quyện với vị sắt gỉ nồng nặc.

Anh đưa bàn tay run rẩy chạm vào vệt nước đó, rồi đưa lên mũi ngửi.

Máu.

Tiếng vĩ cầm lại vang lên, lần này là một nốt cao chót vót, chói tai như một tiếng hét thất thanh ngay sát màng nhĩ. Huy bịt chặt tai, cuộn tròn người lại trên sàn nhà, miệng lẩm bẩm những lời vô nghĩa. Trong thế giới hoàn hảo của kính và thép, cái hố đen của quá khứ đã nứt toác, và những giai điệu của người chết đang bắt đầu tràn vào.