Sáng hôm sau, Gia Huy rời khỏi căn penthouse với một trạng thái cận kề sự đổ vỡ. Những vệt nước màu nâu đỏ trên sàn đá đêm qua đã biến mất không dấu vết khi bình minh lên, như thể chúng chỉ là một giấc mơ tồi tệ, nhưng mùi sắt gỉ thì vẫn bám chặt lấy khứu giác anh. Huy không dám đi thang máy cư dân, anh chọn lối thoát hiểm rồi đi xuống tầng hầm, tay run rẩy mở khóa xe. Anh cần rời khỏi căn nhà kính này. Sự trong suốt của nó giờ đây không khác gì một lồng nuôi nhốt, nơi anh bị phơi bày trước những con mắt vô hình.
Vừa lái xe ra khỏi cổng tòa nhà, Huy phải phanh gấp.
Chắn ngay lối đi là một chiếc xe bò cũ kỹ, chất đầy những bao tải phế liệu, chai nhựa và những mảnh sắt vụn rỉ sét. Đứng cạnh chiếc xe là một người đàn ông khắc khổ, mặc bộ quần áo lao động sờn rách, bạc màu đến mức khó phân định được màu sắc nguyên bản. Đó là Ông Sáu.
Cư dân ở khu cao cấp này chẳng lạ gì ông già lầm lì thường xuyên đi nhặt nhạnh quanh các thùng rác lớn. Nhưng hôm nay, Ông Sáu không cúi đầu làm việc. Ông đứng thẳng, đôi mắt đục ngầu nhưng sắc lẹm như dao cạo, nhìn chằm chằm qua lớp kính chắn gió, thẳng vào đôi mắt đang đỏ ngầu vì thiếu ngủ của Gia Huy.
Huy bóp còi inh ỏi, sự nóng nảy của một kẻ đang sợ hãi bùng lên. "Này ông già! Tránh ra cho người ta đi chứ!"
Ông Sáu không nhúc nhích. Ông chậm rãi tiến lại gần phía cửa kính xe. Huy định nhấn ga vọt đi, nhưng có một sức mạnh vô hình từ ánh mắt của người đàn ông kia khiến chân anh tê liệt. Ông Sáu gõ nhịp ngón tay lên mặt kính—một nhịp điệu đều đặn, khô khốc, giống hệt tiếng xẻng xúc đất mà Huy vẫn nghe thấy trong những cơn ác mộng.
Huy hạ kính xe xuống một chút, mùi ẩm mốc và bụi bặm từ người ông lão xộc vào. "Ông muốn gì?"
Ông Sáu không trả lời ngay. Ông đưa đôi bàn tay thô ráp, móng tay đen kịt bùn đất, chìa ra một vật thể nhỏ. "Cậu kiến trúc sư... cậu làm rơi cái này ở bãi rác phía sau tòa nhà tối qua."
Trong lòng bàn tay ông ta là một mẩu gỗ vỡ nát, sơn màu nâu đỏ đặc trưng của những cây đàn vĩ cầm cổ. Mẩu gỗ vẫn còn dính một sợi dây đàn đứt lìa, quăn queo.
Huy cảm thấy lồng ngực mình như bị bóp nghẹt. Anh chưa bao giờ ném bất cứ thứ gì liên quan đến vụ tai nạn ra bãi rác tòa nhà. Anh đã tiêu hủy tất cả từ năm năm trước. "Ông nhầm người rồi. Tôi không chơi đàn."
"Tôi không nói cậu chơi đàn," Ông Sáu thì thầm, giọng ông khàn đặc như tiếng sỏi đá cọ vào nhau. "Tôi chỉ nói là cậu đánh rơi nó. Giống như cậu đã đánh rơi lương tâm của mình ở quốc lộ 5 năm năm về trước vậy."
Máu trong người Huy như đông cứng lại. Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dọc sống lưng, thấm đẫm chiếc sơ mi đắt tiền. Anh nhìn trân trân vào người đàn ông phế liệu. Làm sao một kẻ sống lề đường lại biết về vụ án mà anh đã dùng hàng tỷ đồng để xóa sạch mọi dấu vết trên hồ sơ cảnh sát?
"Ông... ông nói cái quái gì thế?" Huy lắp bắp, tay anh bấu chặt vào vô lăng đến mức các khớp xương kêu răng rắc.
Ông Sáu nở một nụ cười méo mó, để lộ những chiếc răng khấp khểnh. Ánh mắt ông không có sự đe dọa của kẻ tống tiền, mà là sự trừng phạt của một quan tòa. "Cậu có căn nhà đẹp lắm, Huy ạ. Kính ở khắp nơi. Nhưng kính càng trong thì bóng ma càng dễ nhìn thấy cậu. Tối qua, tiếng đàn hay lắm, phải không?"
Huy không thể chịu đựng thêm được nữa. Anh nhấn ga, chiếc Mercedes gầm lên, lách qua chiếc xe bò phế liệu một cách mạo hiểm. Qua gương chiếu hậu, anh thấy Ông Sáu vẫn đứng đó, bất động giữa làn khói xe, đôi mắt vẫn dõi theo anh. Ông lão giơ mẩu gỗ vỡ lên cao, như một lời chào, hay đúng hơn là một lời tuyên án.
Suốt quãng đường đến công ty, Huy không ngừng run rẩy. Anh liên tục kỳ cọ mu bàn tay vào vô lăng cho đến khi lớp da đỏ ửng lên và bắt đầu rướm máu. Những câu nói của Ông Sáu như những mũi khoan, đục khoét vào lớp vỏ bọc hoàn hảo của anh.
Tại sao lại là lúc này? Tại sao sau năm năm im lặng, mọi thứ lại đồng loạt trỗi dậy? Từ tấm vé xe buýt, chữ "V" trên gương, chiếc kẹp tóc, tiếng đàn, và giờ là một lão già nhặt rác biết quá nhiều.
Huy dừng xe ở một góc phố vắng, gục đầu xuống vô lăng. Anh cảm thấy mùi dạ lan hương lại nồng nặc trong khoang xe. Anh điên cuồng lục lọi trong cặp táp, lấy ra lọ thuốc an thần mà Diệp Anh kê đơn, dốc thẳng hai viên vào miệng mà không cần nước. Vị đắng chát của thuốc tan trên đầu lưỡi, nhưng nó không làm anh bình tĩnh lại.
Anh nhìn vào lòng bàn tay mình. Trong những kẽ móng tay, anh chợt thấy những vệt đen dính đầy bùn đất, giống hệt bùn đất trên tay Ông Sáu, giống hệt bùn đất ở ven đường quốc lộ đêm mưa năm ấy.
"Không... mình không có ở đó... mình đã ở nhà..." anh lẩm bẩm như kẻ mộng du.
Huy không biết rằng, phía sau xe anh, một chiếc xe bò cũ kỹ đang chậm rãi lăn bánh theo hướng công ty của anh. Tiếng bánh xe nghiến trên đường nhựa nghe như tiếng đàn vĩ cầm bị đứt dây, kéo lê một quá khứ không thể chôn giấu vào giữa lòng thành phố hiện đại.
Vết nứt trên mặt hồ giờ đây đã không còn chỉ ở trong nhà anh nữa. Nó đang lan ra đường phố, len lỏi vào từng hơi thở của anh, và anh nhận ra mình không còn nơi nào để trốn.