MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTIẾNG VỌNG TỪ VỰC THẲM TÂM TRÍChương 9: BƯU KIỆN TỪ ĐỊA NGỤC

TIẾNG VỌNG TỪ VỰC THẲM TÂM TRÍ

Chương 9: BƯU KIỆN TỪ ĐỊA NGỤC

914 từ · ~5 phút đọc

Văn phòng của Gia Huy nằm trên tầng cao nhất của tòa tháp tài chính, một không gian tràn ngập ánh sáng với lối thiết kế công nghiệp hiện đại: bê tông trần, kính và thép. Ở đây, Huy là một vị thần nhỏ trong vương quốc kiến trúc của chính mình. Nhưng hôm nay, vẻ quyền uy thường nhật đã bay biến. Anh ngồi sau chiếc bàn gỗ óc chó nguyên khối, đôi mắt trũng sâu nhìn chằm chằm vào khoảng không, tay vẫn không ngừng miết mạnh lên mặt bàn đến mức đầu ngón tay tê dại.

Tiếng gõ cửa vang lên khiến Huy giật bắn mình, suýt nữa làm đổ ly cà phê đã nguội ngắt.

"Vào đi," anh cố giữ giọng mình không run rẩy.

Cô thư ký bước vào, tay bưng một bưu kiện nhỏ bọc trong lớp giấy xi măng thô kệch. "Thưa anh, có người gửi bưu phẩm này cho anh. Không có địa chỉ người gửi, chỉ ghi 'Kính gửi Kiến trúc sư Trịnh Gia Huy'."

Huy nhìn cái gói hàng. Nó trông thật lạc lõng và bẩn thỉu giữa căn phòng sặc mùi tinh dầu sả chanh và giấy thơm đắt tiền. "Ai gửi?"

"Họ để lại ở quầy lễ tân tầng trệt rồi đi ngay ạ. Nhân viên nói đó là một người đàn ông mặc đồ bảo hộ lao động," cô thư ký trả lời rồi đặt bưu kiện lên bàn và lui ra ngoài.

Một người đàn ông mặc đồ lao động. Ông Sáu.

Căn phòng bỗng chốc trở nên ngột ngạt. Huy cảm thấy lồng ngực mình thắt lại, từng nhịp tim đập thình thịch vào màng nhĩ như tiếng trống trận. Anh cầm con dao rọc giấy bằng bạc lên, lưỡi dao run rẩy rạch một đường dứt khoát vào lớp băng keo.

Ngay khi lớp giấy xi măng mở ra, một mùi hương không thể nhầm lẫn xộc lên, xé toạc bầu không khí tiệt trùng của văn phòng: mùi bùn đất ẩm ướt, mùi cỏ mục và mùi của sự thối rữa thầm lặng.

Bên trong hộp là một chiếc giày búp bê màu trắng.

Nó không còn là màu trắng của sự thanh khiết. Lớp da bóng bẩy năm xưa giờ đây bị phủ bởi những vệt bùn đất khô khốc, cứng đờ. Ở phần mũi giày, một vết rách sâu để lộ ra lớp lót bên trong đã xỉn màu nâu trầm—màu của máu khô.

Huy chết trân tại chỗ. Chiếc giày này... anh nhớ rất rõ. Đêm đó, khi anh đẩy chiếc xe của Vy xuống vực, một chiếc giày đã tuột khỏi chân cô và vướng vào bụi cây ven đường. Anh đã quá hoảng loạn để quay lại nhặt nó. Anh đã tự hứa với lòng mình rằng rừng sâu và vực thẳm sẽ nuốt chửng tất cả.

Nhưng giờ đây, chiếc giày đang nằm đây, trên bàn làm việc của anh, như một vị khách không mời từ cõi chết trở về.

Anh cầm chiếc giày lên bằng đôi tay run rẩy. Bùn đất vỡ vụn, rơi lả tả xuống bản vẽ thiết kế tỉ mỉ của anh, làm hoen ố những đường nét kiến trúc hoàn mỹ. Ở dưới đế giày, có ai đó đã dùng vật sắc nhọn khắc lên một dòng chữ nhỏ, nguệch ngoạc:

"Nó không vừa với chân tôi, nhưng nó vừa với tội lỗi của anh."

"Khốn kiếp!" Huy thét lên, hất văng chiếc giày xuống sàn nhà.

Anh lao đến bồn rửa tay trong góc phòng, vặn vòi nước hết cỡ. Anh kỳ cọ bàn tay mình dưới dòng nước lạnh ngắt, dùng bàn chải chà sát vào từng kẽ móng tay như muốn lột bỏ lớp da. Anh ghét mùi bùn này. Anh ghét cái cách quá khứ cứ bám lấy anh như một loài ký sinh trùng hút máu.

Đôi mắt anh nhìn vào gương, thấy những vệt đỏ loang lổ ngày càng đậm hơn. Thiếu ngủ và hoang tưởng đang bào mòn anh từ bên trong. Anh rút điện thoại, định gọi cho Diệp Anh, nhưng rồi lại khựng lại. Anh không thể tin cô. Anh không thể tin bất cứ ai. Nếu cô biết anh là một kẻ giết người, liệu nụ cười dịu dàng kia có biến thành một chiếc thòng lọng?

Huy quay lại bàn, nhìn chiếc giày bẩn thỉu nằm cô độc trên sàn đá. Anh chợt nhận ra một chi tiết kinh hoàng: chiếc giày búp bê này là chiếc bên trái. Chiếc kẹp tóc anh tìm thấy trong ngăn kéo cà vạt cũng là thứ rơi ra bên trái mái tóc của Vy.

Kẻ tống tiền đang chơi một trò chơi giải phẫu. Hắn đang gửi trả lại cho anh từng mảnh của Hạ Vy, lắp ghép lại hiện trường vụ án ngay trong chính cuộc sống huy hoàng của anh.

Huy quỳ xuống, nhặt chiếc giày lên và nhét nó vào sâu trong ngăn kéo khóa kín. Anh cảm thấy như mình vừa chạm vào xác chết của chính mình. Tiếng đàn Violin đột ngột vang lên đâu đó trong tòa nhà, hay có lẽ chỉ là trong thùy thái dương của anh, một nốt nhạc cao vút, sắc lạnh như tiếng xẻng bắt đầu cắm xuống mặt đất.

Mồ hôi lạnh của Huy nhỏ xuống mặt bàn, có mùi kim loại nồng nặc. Anh biết, chiếc giày thứ hai sẽ sớm xuất hiện. Và khi đôi giày được lấp đầy, sẽ là lúc anh phải bước đi trên con đường dẫn thẳng xuống địa ngục.