MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTIẾNG VỌNG TỪ VỰC THẲM TÂM TRÍChương 10: NHỮNG CON MẮT MÙ

TIẾNG VỌNG TỪ VỰC THẲM TÂM TRÍ

Chương 10: NHỮNG CON MẮT MÙ

1,077 từ · ~6 phút đọc

Đêm nay, căn penthouse tối giản của Gia Huy không còn mang vẻ sang trọng của một kiệt tác kiến trúc, nó giống như một pháo đài đang chờ đợi cuộc bao vây. Sau khi nhận được chiếc giày búp bê tại văn phòng, Huy đã dành cả buổi chiều để điên cuồng lắp đặt hệ thống camera an ninh mới nhất. Những con mắt điện tử nhỏ xíu, hiện đại, có tầm nhìn ban đêm sắc nét được anh gắn vào mọi góc khuất: từ cửa chính, hành lang, phòng khách cho đến tận hộc tủ đựng cà vạt.

Anh ngồi trước dàn màn hình giám sát trong phòng làm việc, đôi mắt đỏ ngầu trừng trừng nhìn vào các ô cửa sổ kỹ thuật số. Huy tin vào công nghệ. Anh tin rằng sự thật có thể được ghi lại bằng những dải mã bit. Nếu có kẻ lẻn vào đặt đồ, anh sẽ bắt được hắn. Nếu là bóng ma, chí ít anh cũng muốn biết bóng ma đó trông như thế nào trước khi nó khiến anh phát điên.

Anh uống một liều thuốc an thần gấp đôi, cố giữ cho mình tỉnh táo nhất có thể. Nhưng cơn buồn ngủ từ những viên thuốc màu xanh của Diệp Anh bắt đầu kéo đến, nặng nề và đặc quánh như bùn lầy. Huy gục đầu xuống bàn, đôi bàn tay vẫn run rẩy theo quán tính, không ngừng miết mạnh vào mặt gỗ óc chó đến rát bỏng.

Trong cơn mơ chập chờn, anh nghe thấy tiếng xẻng xúc đất. Xoèn xoẹt... xoèn xoẹt... Tiếng kim loại va vào đá cuội vang lên ngay dưới gầm bàn. Rồi mùi hoa dạ lan hương bắt đầu len lỏi, nồng nặc đến mức anh cảm thấy mình đang bị chôn sống trong một vườn hoa của người chết.

Huy bừng tỉnh khi ánh nắng ban mai đầu tiên xiên qua những tấm kính cường lực, chiếu thẳng vào mặt. Anh hốt hoảng nhìn lên dàn màn hình giám sát.

Mọi thứ tối đen.

"Hỏng rồi sao?" anh lầm bầm, đập mạnh tay vào bàn phím.

Huy bật dậy, lao ra khỏi phòng làm việc. Anh đứng sững lại giữa phòng khách, hơi thở nghẹn lại nơi cổ họng. Một cảm giác lạnh lẽo từ bàn chân truyền thẳng lên đỉnh đầu.

Tất cả các camera anh lắp đặt ngày hôm qua—mọi con mắt điện tử hiện đại—giờ đây đều biến dạng một cách kỳ quái. Che lấp lên thấu kính của mỗi chiếc camera là một dải vải lụa màu đen, thô và nặng. Đó không phải là băng dính thông thường. Đó là băng tang.

Những dải băng tang đen xì, dài thòng lòng từ trên trần nhà xuống, khẽ đung đưa trong luồng gió từ hệ thống điều hòa. Chúng giống như những chiếc lưỡi của tử thần đang liếm láp không gian sống của anh. Huy run rẩy tiến lại gần chiếc camera ở cửa chính. Anh nhận ra những dải băng này không phải được dán từ bên ngoài. Chúng dường như mọc ra từ chính bên trong thiết bị, quấn chặt lấy phần vỏ nhựa một cách tinh vi và tàn nhẫn.

"Ai? Ai đã vào đây?" Huy thét lên, âm thanh lạc đi giữa căn nhà trống trải.

Anh chạy đến các góc phòng, điên cuồng giật phăng những dải băng tang xuống. Nhưng mỗi khi anh chạm vào lớp vải đen, một mùi hôi thối của xác phân hủy và mùi đất ẩm lại sộc lên. Đôi bàn tay Huy lại bắt đầu hành động lặp lại: anh cào cấu mu bàn tay mình, cố gắng tẩy sạch cái cảm giác nhớp nháp mà lớp vải để lại, cho đến khi những vệt máu tươi rỉ ra, nhuộm đỏ cả cổ tay áo sơ mi lụa.

Đỉnh điểm của sự kinh hoàng nằm ở chiếc gương lớn trong phòng tắm.

Huy nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của mình: một kẻ tiều tụy, đôi mắt hốc hác, râu ria lởm chởm. Nhưng sau lưng anh, phản chiếu qua mặt gương, là toàn bộ căn nhà kính giờ đây đã bị bao phủ bởi hàng trăm dải băng tang đen. Chúng treo dày đặc từ trần nhà, biến không gian tối giản của anh thành một gian nhà xác khổng lồ.

Khi Huy quay phắt lại, căn phòng vẫn trống rỗng. Không có dải băng nào treo ở đó cả.

Nhưng khi anh nhìn lại vào gương, chúng vẫn hiện hữu, đen kịt và đe dọa. Và giữa những dải băng ấy, một bóng dáng nhỏ bé mặc váy trắng, chân trần dính bùn, đang đứng ngay sau lưng anh. Cô gái không có mặt, chỉ có một lỗ đen thâm thẳm nơi đáng lẽ là khuôn mặt, và từ cái lỗ đó, tiếng đàn Violin bắt đầu vang lên—một nốt trầm kéo dài, đứt quãng như một lời trăng trối.

Huy gào lên một tiếng kinh hoàng, anh cầm chiếc bình hoa sứ đắt tiền ném mạnh vào mặt gương. Xoảng!

Mảnh kính vỡ vụn, bắn tung tóe. Hình ảnh cô gái biến mất, nhưng từ phía sau những mảnh vỡ của gương, Huy thấy một khe hở nhỏ. Anh run rẩy đưa tay vào khe hở đó và kéo ra một phong bì màu vàng khác.

Bên trong không phải là vé xe buýt. Đó là một tấm hình chụp lén chính anh tối qua. Trong tấm hình, Huy đang ngủ gục trên bàn làm việc, nhưng điều kinh khủng là, ngay bên cạnh anh, một bàn tay xanh xao, tím tái đang vuốt ve mái tóc anh. Đôi bàn tay đó đeo một chiếc vòng đá xanh ngọc bích—thứ mà Hạ Vy đã đeo vào đêm mười bốn tháng bảy năm ấy.

Phía sau tấm hình là dòng chữ viết bằng thứ mực đỏ sẫm, đặc quánh: "Anh nhìn chúng tôi bằng camera, nhưng chúng tôi nhìn anh bằng sự thật. Chào mừng anh đến với giai đoạn tiếp theo của sự trừng phạt."

Giai đoạn 1 đã kết thúc. Những vết nứt trên mặt hồ giờ đây đã vỡ toác thành một vực thẳm. Gia Huy quỳ giữa những mảnh kính vỡ, đôi bàn tay đẫm máu che lấy mặt, tiếng cười điên dại bắt đầu phát ra từ lồng ngực anh. Anh nhận ra rằng, dù có lắp bao nhiêu con mắt điện tử, anh cũng không bao giờ nhìn thấy được kẻ đang đứng ngay trong chính bóng tối của tâm hồn mình.