Sáng thứ Hai, trụ sở công ty kiến trúc của Gia Huy mang một bầu không khí khác hẳn thường ngày. Không còn những tiếng chào hỏi rôm rả hay mùi cà phê nồng nàn lan tỏa trong không gian làm việc mở. Thay vào đó là một sự im lặng căng thẳng, đặc quánh đến mức khó thở. Gia Huy ngồi trong phòng làm việc, qua lớp kính cường lực một chiều, anh quan sát các nhân viên của mình như một thợ săn đang rình rập con mồi.
Mười tiếng trước, anh đã giật phăng những dải băng tang trong nhà mình. Mười tiếng trước, anh đã thấy bóng ma của Hạ Vy trong gương. Nhưng bây giờ, khi ánh mặt trời rực rỡ chiếu rọi qua những tòa nhà chọc trời, lý trí hèn mọn của một kẻ tội đồ đang cố gắng tìm kiếm một lời giải thích "người" hơn.
“Không thể là ma quỷ được,” Huy tự nhủ, đôi bàn tay đan chặt vào nhau dưới gầm bàn, móng tay bấu sâu vào lớp da thịt đã bắt đầu bong tróc vì bị kỳ cọ quá nhiều. “Có kẻ đang ở trong căn nhà đó. Có kẻ biết chuyện đêm mưa năm ấy. Và kẻ đó... chắc chắn là người ở đây.”
Anh bắt đầu lục soát. Không phải lục soát đồ đạc, mà là lục soát những hồ sơ nhân sự, những bản chấm công, và cả những ánh mắt. Ai đã từng xin nghỉ vào ngày 14/07 hàng năm? Ai đã từng vô tình nhắc đến địa danh vùng ngoại ô nơi tai nạn xảy ra? Ai là kẻ có đủ sự tỉ mỉ để lẻn vào một căn penthouse bảo mật cao và treo những dải băng tang mà không để lại dấu vết?
Anh gọi trợ lý thân tín vào phòng. Khi người thanh niên vừa bước qua cửa, Huy không nhìn vào tài liệu trên tay anh ta mà nhìn chằm chằm vào đôi giày. Một đôi giày da đen, sạch bóng. Nhưng trong đầu Huy, đôi giày đó bỗng chốc biến thành chiếc giày búp bê trắng dính đầy bùn đất khô khốc.
"Cậu làm việc với tôi được bao lâu rồi, Thành?" Huy hỏi, giọng lạnh lùng và khô khốc như tiếng vĩ cầm đứt dây.
Thành hơi ngỡ ngàng, nụ cười gượng gạo hiện lên: "Dạ, đã bốn năm rồi thưa anh. Có chuyện gì không ổn sao anh?"
"Bốn năm..." Huy lẩm bẩm. Vậy là sau vụ tai nạn một năm. Liệu cậu ta có phải là kẻ được gia đình Hạ Vy cài cắm vào để chờ ngày báo thù? Hay cậu ta đã vô tình tìm thấy một bản ghi chép nào đó trong máy tính cũ của mình?
Sự nghi ngờ như một loại virus, nó lan nhanh trong mạch máu Huy, biến mọi gương mặt quen thuộc thành những chiếc mặt nạ đáng sợ. Anh nhìn sang phòng thiết kế, nơi những kiến trúc sư trẻ đang hăng say làm việc. Kia là Linh, cô gái có thói quen đeo kẹp tóc—liệu cô ấy có chiếc nào đính đá xanh ngọc bích không? Kia là Nam, người luôn kín tiếng và thường đi làm về muộn nhất—liệu hắn có phải kẻ đã lẻn vào căn hộ của anh tối qua?
Huy mở máy tính, truy cập vào hệ thống lưu trữ dữ liệu nội bộ của công ty. Anh bắt đầu kiểm tra lại tất cả các dự án từ năm 2019. Ngón tay anh lướt điên cuồng trên bàn phím, mồ hôi lạnh bắt đầu rịn ra trên trán, nhỏ xuống mặt bàn gỗ óc chó tạo thành những vệt sẫm màu. Anh tìm kiếm bất cứ thứ gì có liên quan đến cái tên "Hạ Vy" hoặc "Tuyến xe buýt 05".
Đột nhiên, màn hình nhấp nháy. Một tệp tin lạ xuất hiện trong thư mục nháp của dự án bảo tàng mới mà anh đang thực hiện. Tên tệp tin chỉ là một con số đơn giản: 1407.
Tim Huy đập mạnh như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Anh nhấn đúp chuột. Tệp tin không phải là một bản vẽ, cũng không phải là một hồ sơ kỹ thuật. Đó là một tệp âm thanh.
Huy vội vàng cắm tai nghe, tay anh run rẩy đến mức suýt làm rơi chiếc tai nghe xuống sàn. Âm thanh vang lên.
Xoèn xoẹt... xoèn xoẹt...
Tiếng xẻng xúc đất. Âm thanh khô khốc của kim loại chạm vào sỏi đá, đều đặn và kiên nhẫn. Rồi một tiếng rên rỉ yếu ớt vang lên giữa tiếng mưa rơi tầm tã: "Cứu... cứu tôi..."
Huy giật phăng tai nghe ra khỏi tai, hơi thở dồn dập. Anh nhìn quanh phòng, cảm giác như những bức tường kính đang dần hẹp lại, ép chặt lấy anh. Mùi hương dạ lan hương lại trỗi dậy, nồng nặc đến mức nghẹt thở giữa căn phòng đầy mùi nước hoa cao cấp.
"Ai? Kẻ nào đã để tệp tin này vào đây?" anh gào lên, nhưng âm thanh chỉ dội lại từ những bức tường cách âm tuyệt đối.
Anh lao ra khỏi phòng, đứng giữa văn phòng rộng lớn. Tất cả nhân viên đều dừng lại, kinh ngạc nhìn người sếp luôn điềm tĩnh và cầu toàn của mình giờ đây trông giống như một kẻ điên với mái tóc rối bời và đôi mắt vằn tia máu.
"Tất cả đứng im!" Huy quát lớn. "Kiểm tra lại máy tính của các người ngay lập tức! Có kẻ đã xâm nhập vào hệ thống của tôi!"
Sự hoang tưởng đã đạt đến đỉnh điểm. Huy chạy đến từng bàn làm việc, hất văng những xấp tài liệu, tự tay lục soát những ngăn kéo của nhân viên. Anh không còn quan tâm đến danh tiếng hay hình ảnh một danh nhân thành đạt. Lúc này, anh chỉ là một con thú bị dồn vào đường cùng, đang cố gắng tìm kiếm danh tính của "thợ săn" trong bóng tối.
Giữa sự hỗn loạn, Huy chợt thấy bóng dáng Ông Sáu phế liệu đang đứng bên ngoài tấm kính của sảnh tòa nhà, dù đây là tầng 20. Ông lão không nhìn vào bên trong, mà chỉ lặng lẽ dùng một chiếc giẻ bẩn lau chùi vết bẩn trên mặt kính. Nhưng mỗi vết lau của ông ta đều tạo thành một hình dạng kỳ quái: một chữ "V" ngược, trông giống như một vết nứt kéo dài vô tận.
Huy loạng choạng lùi lại, va phải chiếc bình hoa pha lê ở quầy lễ tân. Tiếng vỡ vụn sắc lạnh vang lên, hòa quyện với tiếng đàn violin ảo giác đang bắt đầu réo rắt trong đầu anh.
"Tất cả bọn mày... tất cả bọn mày đều biết, phải không?" Huy thì thầm, nụ cười méo mó hiện lên trên gương mặt tái nhợt.
Anh nhận ra rằng, trong cuộc chơi này, không có nhân viên nào là đồng nghiệp, không có người quen nào là bạn bè. Tất cả đều là những con mắt mù đang chứng kiến sự sụp đổ của anh. Sự hoang tưởng đã không còn là một trạng thái tâm lý nữa, nó đã trở thành thực tại duy nhất mà Gia Huy có thể cảm nhận được.