MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTIẾNG VỌNG TỪ VỰC THẲM TÂM TRÍChương 12: NHỮNG KHOẢNG TRỐNG BIỆT TÍCH

TIẾNG VỌNG TỪ VỰC THẲM TÂM TRÍ

Chương 12: NHỮNG KHOẢNG TRỐNG BIỆT TÍCH

1,054 từ · ~6 phút đọc

Gia Huy ngồi trong một quán cà phê tối tăm ở góc đường, chiếc mũ lưỡi trai kéo thấp che khuất nửa khuôn mặt hốc hác. Anh không dám ngồi trong văn phòng sang trọng của mình nữa; cảm giác như những bức tường kính đang thì thầm về tệp âm thanh "1407" và những dải băng tang đen kịt. Sự hoang tưởng đã biến anh thành một kẻ tị nạn trong chính vương quốc của mình.

Trước mặt anh là một người đàn ông mặc áo khoác gió xám xịt, gã thám tử tư mà Huy đã thuê với cái giá cắt cổ để lật lại nấm mồ quá khứ. Gã đẩy về phía Huy một bìa hồ sơ mỏng, ánh mắt gã nhìn Huy đầy ái ngại, như thể đang nhìn một kẻ đang đứng bên bờ vực thẳm.

"Thông tin cậu cần đây," gã thám tử thì thầm, giọng gã lẫn vào tiếng nhạc jazz ảm đạm của quán. "Nhưng tôi nói trước, nó không phải là những gì cậu muốn nghe đâu."

Huy run rẩy mở bìa hồ sơ. Đôi mắt anh khô khốc, nhìn trừng trừng vào những dòng chữ in đen lạnh lẽo.

Nạn nhân: Lê Hạ Vy. Sinh năm 2001. Mất tích đêm 14/07/2019. Gia đình: Cha là Lê Văn Sáu, mẹ là Nguyễn Thị Lan.

Huy khựng lại. Lê Văn Sáu. Cái tên như một cú đấm vào lồng ngực anh. Hình ảnh ông lão thu gom phế liệu với ánh mắt biết tuốt hiện lên, đè nặng lên tâm trí Huy. Nhưng điều kinh khủng hơn nằm ở những dòng ghi chú bên dưới.

"Cả gia đình họ đã chuyển đi biệt tích sau khi vụ án được khép lại là 'mất tích không rõ nguyên nhân'," gã thám tử giải thích. "Bà Lan, mẹ của cô gái, đã hóa điên. Bà ấy suốt ngày ra trạm xe buýt số 05 đợi con, miệng lẩm bẩm về một con quỷ mang đôi mắt đèn pha trắng lóa. Sau một năm, bà ấy tự sát ngay tại chính trạm xe buýt đó."

Huy cảm thấy nồng độ cồn từ ly cà phê đắng ngắt đang dâng lên cổ họng. Một người đã chết. Một gia đình tan nát. Và anh, kiến trúc sư Trịnh Gia Huy đại tài, vẫn đang hít thở bầu không khí xa hoa này trên xương máu của họ.

"Còn người cha?" Huy lắp bắp, tay anh vô thức kỳ cọ lên mặt bàn gỗ, cố xua đuổi cảm giác nhớp nháp của bùn đất ảo giác.

"Ông Sáu bán sạch nhà cửa, đất đai ở quê. Có người nói ông ấy đi tìm con, có người nói ông ấy đi tìm kẻ giết người. Nhưng thông tin cuối cùng tôi có được là..." gã thám tử ngập ngừng, "ông ấy đã mất tích từ hai năm trước. Không một dấu vết. Cứ như thể gia đình đó chưa từng tồn tại trên đời này."

Biệt tích. Huy đóng sầm tập hồ sơ lại. Sự im lặng của những kẻ đã mất đi tất cả còn đáng sợ hơn cả những lời đe dọa. Nếu họ đã chuyển đi biệt tích, vậy kẻ đang hành hạ anh hàng đêm là ai? Là một hồn ma không chịu siêu thoát, hay là một kế hoạch trả thù được chuẩn bị kỹ lưỡng suốt nửa thập kỷ?

"Cậu Huy, có một chi tiết lạ," gã thám tử ghé sát tai anh, mùi thuốc lá nồng nặc. "Trong hồ sơ bệnh án của bà Lan tại trại tâm thần, người chi trả toàn bộ viện phí trong những tháng cuối đời không phải là ông Sáu. Đó là một tổ chức thiện nguyện được bảo mật danh tính."

Huy không còn nghe thấy gì nữa. Tai anh bắt đầu ù đi, một âm thanh cao vút như tiếng vĩ cầm bị kéo căng quá mức đang vang lên trong sọ não. Anh đứng bật dậy, loạng choạng bước ra khỏi quán.

Bên ngoài, trời bắt đầu đổ cơn mưa rào. Những giọt nước mưa lạnh buốt chạm vào da thịt khiến Huy rùng mình. Anh nhìn sang bên kia đường, dưới mái hiên của một ngôi nhà cũ, một bóng dáng quen thuộc đang đứng đó. Chiếc áo lao động sờn rách, chiếc xe bò chất đầy phế liệu.

Ông Sáu.

Ông lão không nhìn Huy. Ông đang nhìn chằm chằm vào một vũng nước mưa dưới chân mình. Huy lấy hết can đảm, lao qua đường, định túm lấy cổ áo ông già để hỏi cho ra lẽ. Nhưng khi anh vừa chạm đến lề đường bên kia, một chiếc xe tải lướt qua, chắn ngang tầm mắt.

Và khi chiếc xe tải đi qua, vỉa hè trống rỗng.

Không có ông lão nào cả. Không có xe phế liệu. Chỉ có vũng nước mưa đang phản chiếu ánh đèn đường vàng vọt. Nhưng ngay giữa vũng nước ấy, Huy thấy một vật thể nhỏ đang trôi nổi.

Anh quỳ xuống, mặc cho nước mưa thấm đẫm chiếc quần tây đắt tiền. Anh nhặt vật đó lên.

Đó là một mảnh tin báo cũ từ năm 2019, đã mục nát và ướt sũng. Trên mẩu tin là ảnh chân dung của Hạ Vy với nụ cười rạng rỡ, nhưng phần mắt của cô đã bị ai đó dùng bút mực đen gạch xóa hung bạo. Phía dưới bức ảnh, có một dòng chữ mới được viết bằng thứ mực không phai trong nước:

"Họ không mất tích. Họ chỉ đang chờ anh ở dưới vực."

Mồ hôi lạnh của Huy hòa cùng nước mưa, mặn chát và tanh mùi kim loại. Anh nhận ra rằng cuộc điều tra của mình không mang lại câu trả lời, nó chỉ mang lại thêm những câu hỏi chết người. Gia đình Hạ Vy đã biến mất khỏi thực tại, nhưng họ đang hiện hữu ngày càng rõ nét trong cơn ác mộng của anh.

Đôi mắt Huy đỏ ngầu, anh trừng trừng nhìn vào bóng tối của con hẻm phía trước. Ở đó, dường như có tiếng đàn vĩ cầm đang hòa vào tiếng mưa, dìu dắt anh đi sâu hơn vào vũng lầy hoang tưởng. Anh không còn chạy trốn quá khứ nữa; quá khứ đang đuổi kịp anh, với một chiếc giày búp bê dính máu và một hũ tro cốt đang chờ đợi ở Chương 20.