MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTIẾNG VỌNG TỪ VỰC THẲM TÂM TRÍChương 13: CHIẾC VÁY TRẮNG TRONG GIÓ NGƯỢC

TIẾNG VỌNG TỪ VỰC THẲM TÂM TRÍ

Chương 13: CHIẾC VÁY TRẮNG TRONG GIÓ NGƯỢC

1,200 từ · ~6 phút đọc

Gia Huy không nhớ mình đã về đến văn phòng bằng cách nào. Nước mưa từ mái tóc bết bát nhỏ xuống tấm thảm lông cừu đắt đỏ, tạo thành những vệt sẫm màu trông như những vết thủng trên một thực tại hoàn hảo. Anh không buồn thay quần áo, cũng không buồn bật sưởi. Cơn lạnh từ vũng nước mưa nơi anh nhặt được mẩu tin báo cũ dường như đã thấm qua da, len lỏi vào tận tủy sống.

Anh loạng choạng tiến về phía bàn làm việc, định tìm lọ thuốc an thần để ngăn chặn tiếng đàn vĩ cầm đang rít lên từng hồi trong màng nhĩ. Nhưng ngay khi tay anh chạm vào mặt bàn gỗ óc chó, mọi chuyển động đều khựng lại.

Giữa những bản vẽ thiết kế còn dang dở, một phong bì thư màu trắng nằm im lìm. Nó không được gửi qua đường bưu điện, cũng không có dấu mộc của quầy lễ tân. Nó sạch sẽ đến mức tàn nhẫn, tương phản hoàn toàn với sự hỗn độn trong căn phòng.

Huy cầm phong bì lên. Ngón tay anh, vốn đã đỏ ửng và rướm máu vì thói quen kỳ cọ điên cuồng, để lại một vết vân tay mờ nhạt màu hồng trên mặt giấy. Bên trong chỉ có một tờ giấy trắng khổ A5, dòng chữ được viết bằng tay, nét chữ thanh mảnh, bay bướm nhưng mỗi nét gạch đều sắc lẹm như một vết cắt:

"Hôm nay cô ấy mặc chiếc váy màu trắng mà anh thích. Anh có nhớ không? Chiếc váy có những dải ren nhỏ ở gấu, thứ mà anh đã thấy nó lấm lem bùn đất khi anh cố đẩy chiếc xe xuống vực. Cô ấy đang đứng ngay sau lưng anh đấy, Huy ạ. Đừng quay lại, cô ấy không thích anh nhìn thấy khuôn mặt lúc này của mình đâu."

Huy cảm thấy toàn bộ dưỡng khí trong lồng ngực bị rút cạn. Một cơn ớn lạnh dọc sống lưng khiến anh tê liệt. Lời cảnh báo "Đừng quay lại" hoạt động như một lời nguyền thôi miên. Càng bị cấm đoán, bản năng sợ hãi càng thôi thúc anh phải đối diện với nỗi kinh hoàng.

Anh từ từ, chậm rãi ngước mắt nhìn vào tấm kính cường lực khổng lồ phía trước bàn làm việc. Tấm kính này vốn là niềm tự hào của anh, nó phản chiếu toàn cảnh thành phố lung linh ánh đèn. Nhưng đêm nay, nó hoạt động như một tấm gương soi chiếu bóng tối.

Trong hình ảnh phản chiếu mờ ảo của văn phòng, Huy thấy mình đang ngồi bất động. Và ngay phía sau ghế tựa của anh, một bóng dáng trắng toát hiện ra.

Đó là một cô gái. Cô ấy mặc chiếc váy trắng tinh khôi, nhưng gấu váy rách nát và vấy bẩn bởi thứ bùn đen quánh. Mái tóc dài che khuất mặt, rủ xuống đôi vai gầy guộc đang run rẩy theo từng nhịp thở của Huy. Cô ấy không cử động, chỉ đứng đó như một bức tượng từ địa ngục.

Huy muốn hét lên, nhưng thanh quản anh cứng đờ. Đôi mắt anh khô khốc, trừng trừng nhìn vào hình ảnh trong kính. Anh thấy đôi bàn tay xanh xao của cô gái từ từ giơ lên, chạm nhẹ vào thành ghế của anh. Trên cổ tay cô, chiếc vòng đá màu xanh ngọc bích lấp lánh dưới ánh đèn LED—thứ màu sắc ám ảnh anh suốt năm năm qua.

"Mày là ai..." anh thào thào, cổ họng đau rát như vừa nuốt phải thủy tinh vỡ.

Bóng trắng trong gương không trả lời. Thay vào đó, tiếng đàn vĩ cầm lại vang lên, nhưng lần này không phải ở trong đầu anh. Âm thanh phát ra từ ngay phía sau lưng. Một nốt nhạc chói tai, kéo dài như tiếng rít của kim loại trên mặt đường nhựa đêm tai nạn.

Huy nhắm chặt mắt, dùng hai tay bịt tai lại, gào lên điên dại. Anh vung tay hất văng tất cả mọi thứ trên bàn làm việc: màn hình máy tính, điện thoại, lọ bút... Tiếng đổ vỡ vang dội trong không gian yên tĩnh của tòa nhà.

Khi anh mở mắt ra một lần nữa, hình ảnh trong kính chỉ còn là căn phòng trống rỗng và chính anh, một kẻ thảm hại đang run rẩy giữa đống đổ nát. Cô gái váy trắng đã biến mất.

Nhưng phong bì thư vẫn còn đó. Anh chộp lấy nó, xé nát tờ giấy thành từng mảnh vụn nhỏ. Tuy nhiên, khi những mảnh giấy rơi xuống sàn, anh nhận ra một điều kinh khủng hơn. Ở mặt sau của tờ giấy, nơi anh vừa xé, có dính một lọn tóc dài, đen và ẩm ướt. Mùi dạ lan hương nồng nặc bốc lên từ lọn tóc, trộn lẫn với mùi tanh của máu tươi.

Huy lùi lại, va vào chiếc tủ kính trưng bày các mô hình kiến trúc. Anh nhìn xuống bàn tay mình. Vết vân tay hồng nhạt lúc nãy trên phong bì giờ đã trở nên đỏ thẫm. Anh không chỉ để lại vân tay, mà anh nhận ra mình đang thực sự chảy máu từ các kẽ móng tay do kỳ cọ quá mức.

Sự hoang tưởng giờ đây đã mang hình hài vật chất. Nó không còn là những âm thanh hay hình ảnh thoáng qua trong gương nữa. Nó gửi thư cho anh, nó đứng sau lưng anh, và nó để lại những phần cơ thể của người chết trong văn phòng của anh.

"Mày muốn gì? Mày muốn gì ở tao?" Huy thét lên vào khoảng không.

Đáp lại anh chỉ là tiếng gió rít qua khe cửa sổ của tòa cao ốc, nghe như tiếng cười thầm của một người đàn bà hóa điên. Huy chợt nhớ đến lời gã thám tử về bà Lan—người mẹ đã tự sát tại trạm xe buýt. Có phải linh hồn bà đã tìm thấy anh? Hay chính Hạ Vy đã bò ra khỏi cái hố sâu mà anh đã chôn sống cô năm ấy?

Huy quờ quạng tìm chiếc chìa khóa xe. Anh không thể ở đây thêm một giây nào nữa. Anh cần Diệp Anh. Anh cần những viên thuốc màu xanh. Anh cần một thứ gì đó để dập tắt ngọn lửa hoang tưởng đang thiêu rụi đại não mình.

Vừa bước ra đến sảnh tòa nhà, Huy chợt khựng lại trước tấm gương lớn ở thang máy. Dưới chân anh, một vũng nước mưa nhỏ đọng lại dù trời đã ngớt mưa từ lâu. Và trong vũng nước ấy, phản chiếu một đôi chân trần trắng bệch, với những chiếc móng chân bị bật máu, đang đứng ngay sát cạnh đôi giày da đắt tiền của anh.

Huy không dám nhìn lên. Anh lao thẳng ra màn mưa, miệng lẩm bẩm: "Hôm nay cô ấy mặc chiếc váy màu trắng mà mình thích... chiếc váy màu trắng mà mình thích..."

Tiếng đàn vĩ cầm vẫn bám đuổi theo anh, hòa vào tiếng còi xe và tiếng mưa, tạo thành một bản giao hưởng của cái chết đang dần hoàn thiện những chương cuối cùng.