Gia Huy lao ra khỏi thang máy, đôi giày da đắt tiền nện xuống sàn đá cẩm thạch của sảnh tòa nhà những tiếng vang khô khốc, gấp gáp. Đầu óc anh bây giờ là một cuộn phim bị cháy xém, chỉ còn lại những khung hình rời rạc về chiếc váy trắng, lọn tóc ẩm ướt và mùi dạ lan hương chết chóc. Anh cần thoát khỏi không gian kín đặc hơi người và những tấm kính phản chiếu này. Anh cần không khí, dù là không khí sũng nước của một đêm mưa tàn.
Nhưng ngay khi vừa chạm chân đến sảnh chính, anh khựng lại.
Bên ngoài trời đã tạnh hẳn. Mặt đường nhựa đen bóng chỉ còn những vệt nước loang loáng phản chiếu ánh đèn đường. Thế nhưng, ngay giữa sảnh tòa nhà — nơi vốn dĩ khô ráo và được lau dọn tươm tất mỗi giờ — lại xuất hiện một vũng nước lớn.
Vũng nước không chảy ra từ bất cứ đường ống nào. Nó đọng lại thành một hình thù quái dị, trông như một vết thương hở trên mặt sàn bóng loáng. Huy nhìn trân trân vào vũng nước, tim anh đập loạn nhịp. Từ phía bên kia của vũng nước, một bóng người vừa lướt qua.
Đó là một cô gái.
Cô ấy mặc chiếc váy màu trắng mà anh vừa đọc được trong thư. Dáng người cô mảnh khảnh, mái tóc dài buông xõa che nửa khuôn mặt. Cô không đi, cô lướt đi một cách nhẹ hẫng, hướng về phía cửa xoay của tòa nhà.
"Vy? Hạ Vy!"
Huy thét lên. Âm thanh ấy lạc lõng và điên rồ, khiến người bảo vệ ở quầy lễ tân phải ngẩng đầu lên nhìn anh đầy nghi hoặc. Huy không quan tâm. Anh lao đi theo bóng dáng ấy. Bản năng sinh tồn nói với anh hãy chạy trốn, nhưng mặc cảm tội lỗi — thứ quái vật đã bị nuôi dưỡng suốt năm năm qua — lại thôi thúc anh phải đuổi theo để cầu xin một sự tha thứ, hoặc ít nhất là để đối diện với sự thật đang xé toạc đại não anh.
Anh xô mạnh cửa xoay, lao ra vỉa hè. Bóng trắng ấy vừa rẽ vào một con hẻm nhỏ bên cạnh tòa cao ốc. Huy chạy điên cuồng, đôi mắt anh khô khốc vì thiếu ngủ giờ đây căng ra, nhìn đâu cũng thấy những vệt màu đỏ loang lổ như máu trộn lẫn trong màn đêm.
"Đứng lại! Hạ Vy! Đứng lại cho tôi!"
Tiếng đàn vĩ cầm lại vang lên, réo rắt và chói tai, như thể dây đàn đang được kéo trực tiếp trên dây thần kinh của anh. Anh rẽ vào con hẻm. Tối đen. Chỉ có tiếng nước nhỏ giọt từ những mái hiên cũ kỹ.
Bóng trắng biến mất.
Huy đứng thở dốc giữa con hẻm cụt. Mồ hôi lạnh vã ra như tắm, thấm đẫm chiếc sơ mi lụa, mang theo mùi kim loại đặc trưng của sự sợ hãi tột cùng. Anh nhìn quanh, tay không ngừng kỳ cọ vào mu bàn tay đến mức lớp da vốn đã rướm máu nay bắt đầu tróc ra từng mảng nhỏ.
Dưới chân anh, ngay chỗ bóng trắng vừa đứng, lại là một vũng nước.
Trời không mưa. Con hẻm này có mái che phía trên. Nhưng vũng nước ở đó, trong veo và tĩnh lặng đến rợn người. Huy quỳ xuống, đôi bàn tay run rẩy chạm vào mặt nước. Nó lạnh ngắt, một cái lạnh không phải của nước đá, mà là cái lạnh của hầm mộ.
Trong hình ảnh phản chiếu trên mặt vũng nước, Huy không thấy khuôn mặt của chính mình.
Anh thấy một chiếc xe hơi màu đen đang nát bấy đầu, đèn pha bên trái vỡ vụn, chớp tắt liên hồi. Và dưới gầm xe, một bàn tay con gái đang vươn ra, các ngón tay cào cấu xuống mặt đường nhựa, móng tay bật máu. Chiếc vòng đá xanh ngọc bích trên cổ tay cô lấp lánh dưới ánh đèn pha như một lời nguyền.
"Không... không phải tôi... tôi không cố ý..." Huy thào thào, anh bắt đầu cào cấu mặt đất quanh vũng nước như thể muốn đào bới một thứ gì đó.
Anh nhìn kỹ hơn vào vũng nước. Hình ảnh phản chiếu thay đổi. Chiếc xe biến mất. Thay vào đó là khuôn mặt của Hạ Vy. Cô không còn là cô gái rạng rỡ năm nào. Khuôn mặt cô tái nhợt, sưng húp vì nước, đôi mắt mở trừng trừng không có nhãn cầu, chỉ là hai hố đen sâu thẳm đang rỉ ra thứ chất lỏng màu nâu đen.
Cái bóng trong nước bắt đầu mỉm cười. Một nụ cười rách toác đến tận mang tai.
Huy gào lên, anh dùng nắm đấm nện liên tiếp xuống vũng nước để xóa tan hình ảnh ấy. Nước bắn tung tóe lên mặt anh, lên mắt anh. Vị nước mặn chát, tanh nồng mùi bùn đất và mùi dạ lan hương thối rữa.
Khi anh dừng lại, vũng nước đã biến mất. Chỉ còn lại mặt đường bê tông khô khốc và đầy bụi bẩn.
Huy ngồi bệt xuống đất, đôi mắt đỏ ngầu nhìn vào khoảng không. Anh nhận ra mình đang cô độc. Không có Hạ Vy nào cả. Không có bóng trắng nào cả. Chỉ có anh và sự điên rồ đang lớn dần lên. Nhưng nếu tất cả là ảo giác, vậy thì mùi hương này từ đâu ra? Tại sao trong lòng bàn tay anh lại dính đầy bùn đất tươi, thứ bùn chỉ có ở những vùng đất mới bị đào xới?
Anh loạng choạng đứng dậy, bước ra khỏi con hẻm. Mỗi bước đi, anh lại thấy một vũng nước nhỏ xuất hiện dưới chân, dù anh đi đến bất cứ đâu. Những vũng nước ấy như những dấu chân của một bóng ma, âm thầm bám theo, nhắc nhở anh rằng vực thẳm không ở đâu xa, nó nằm ngay dưới chân anh.
Đêm đó, Gia Huy không về nhà. Anh lái xe điên cuồng trên phố, nhưng dù anh có đi nhanh đến đâu, trong gương chiếu hậu, anh vẫn thấy vũng nước ấy đọng lại trên ghế sau, và một dải lụa trắng của chiếc váy đang khẽ bay trong gió ngược.
Nỗi sợ hãi đã không còn là một cảm xúc, nó đã trở thành một người bạn đồng hành. Một người bạn sẽ sớm tặng anh một chiếc gối thảo dược ở chương tiếp theo, để dẫn anh vào một giấc mơ mà ở đó, dây đàn violin sẽ trở thành dây thừng thắt cổ.