Gia Huy không thể nhớ nổi lần cuối cùng mình thực sự nhắm mắt mà không nhìn thấy bóng dáng trắng toát kia là khi nào. Căn nhà kính của anh, vốn là một biểu tượng của sự minh bạch và tự do, giờ đây chẳng khác nào một chiếc lồng kính khổng lồ trưng bày nỗi sợ hãi. Mỗi khi ánh đèn đường hắt vào, những vệt bóng đổ trên tường lại co giãn, méo mó thành hình hài của một cô gái đang quỳ lạy.
Tiếng chuông cửa vang lên lúc mười giờ đêm. Huy giật thót, bàn tay đang cầm ly rượu vang run rẩy khiến chất lỏng đỏ sẫm sóng sánh tràn ra, thấm vào mu bàn tay vốn đã bị anh kỳ cọ đến đỏ rực.
Diệp Anh đứng đó, vẫn với vẻ dịu dàng thanh khiết thường thấy, nhưng đêm nay ánh mắt cô dường như mang một sắc thái sâu thẳm hơn. Cô cầm trên tay một chiếc gối nhỏ bọc vải lanh màu xám tro.
"Anh trông tệ quá, Huy," cô khẽ nói, đưa tay chạm vào gò má hốc hác của anh. Cái lạnh từ ngón tay cô khiến anh rùng mình, nhưng đó là thứ cảm giác thực tế duy nhất giúp anh bám víu vào thực tại. "Em có mang cho anh một chiếc gối thảo dược. Là loại oải hương và nhụy hoa đặc biệt, giúp an thần và cắt đứt những cơn ác mộng."
Huy đón lấy chiếc gối. Nó có mùi thơm dịu nhẹ, nhưng sâu trong đó, anh thoáng ngửi thấy một mùi hương quen thuộc đến gai người—mùi của dạ lan hương.
"Ngủ đi anh. Đừng để quá khứ ăn mòn hiện tại nữa," Diệp Anh thì thầm rồi rời đi, để lại một nụ cười mà trong cơn mộng mị của Huy sau này, nó trông giống như một vết rạch kéo dài.
Huy đặt chiếc gối lên giường, nằm xuống và vùi mặt vào lớp vải mềm mại. Thuốc an thần bắt đầu ngấm, kéo anh xuống một vực thẳm đen đặc.
Trong cơn mơ, Huy thấy mình đang đứng giữa một sân khấu khổng lồ. Ánh đèn sân khấu duy nhất rọi thẳng xuống đỉnh đầu anh, nóng rát như lửa. Từ trong bóng tối của khán phòng, tiếng đàn Violin bắt đầu vang lên. Không phải là một bản nhạc, mà là những âm thanh rên rỉ, nghiến ken két của vĩ kéo trên những sợi dây bị rỉ sét.
Tưng... Tưng...
Mỗi nốt nhạc vang lên, Huy lại thấy cổ mình thắt lại. Anh đưa tay lên sờ, và kinh hoàng nhận ra những sợi dây đàn Violin mỏng manh, sắc lẹm như dây thép đang quấn chặt lấy cổ mình. Những sợi dây ấy không biết từ đâu ra, chúng kéo dài lên tận trần nhà cao vời vợi, nơi có những đôi tay vô hình đang cuộn chúng lại.
Anh cố hét lên, nhưng âm thanh bị chặn đứng trong cuống họng. Đôi mắt anh lồi ra, trừng trừng nhìn vào bóng tối. Từ hàng ghế khán giả, Hạ Vy bước ra. Cô mặc chiếc váy trắng vấy bùn, tay cầm một chiếc vĩ kéo đỏ thẫm màu máu. Cô tiến lại gần, môi không động đậy nhưng tiếng nói vang lên ngay sát màng nhĩ anh:
"Anh có thích bản nhạc này không, Huy? Nó là âm thanh của hơi thở cuối cùng mà anh đã cướp mất của tôi."
Hạ Vy vung chiếc vĩ kéo. Những sợi dây đàn quanh cổ Huy siết mạnh. Anh cảm thấy lớp da cổ mình bị cắt đứt, cảm giác nóng hổi của máu chảy xuống ngực. Anh giãy giụa điên cuồng, đôi bàn tay cào cấu vào không khí, nhưng càng giãy, những sợi dây càng khảm sâu vào da thịt.
Xoẹt... Xoẹt...
Đó là tiếng xẻng xúc đất. Trong cơn ác mộng, sàn sân khấu biến thành bùn lầy. Huy đang bị treo lơ lửng bằng những sợi dây đàn trong khi phía dưới, Hạ Vy bắt đầu hất từng xẻng đất lên người anh.
"Cứu... cứu..." Huy cố rên rỉ.
Anh nhìn thấy Diệp Anh đứng ở góc sân khấu, tay cô đang cầm một hũ tro cốt, ánh mắt cô lạnh lùng nhìn anh như nhìn một vật thí nghiệm đã hỏng. Cô không cứu anh. Cô chỉ đứng đó, đếm từng nhịp tim đang lịm dần của anh theo nhịp điệu của tiếng vĩ cầm.
Huy choàng tỉnh, bật dậy khỏi giường, hơi thở đứt quãng và mồ hôi lạnh đẫm đìa. Anh đưa tay lên sờ cổ mình. Không có sợi dây nào cả, nhưng cảm giác đau rát và sự ngạt thở vẫn còn đó, thật đến mức anh phải lao vào nhà tắm để soi gương.
Trong ánh đèn vàng vọt của phòng tắm, Huy kinh hoàng thấy trên cổ mình có những lằn đỏ sẫm, mảnh như sợi chỉ, hằn sâu vào da thịt.
"Không thể nào... chỉ là mơ thôi mà..."
Anh cúi xuống, định vốc nước rửa mặt cho tỉnh táo, nhưng khi nhìn vào bồn rửa bằng đá trắng, anh thấy chiếc gối thảo dược của Diệp Anh đang nằm chễm chệ ở đó, ướt sũng. Và từ bên trong lớp vải lanh đã bị rách một đường nhỏ, những sợi dây đàn Violin bằng thép đang thò ra, quấn lấy những nhành dạ lan hương khô khốc.
Huy loạng choạng lùi lại, va vào bức tường gạch phía sau. Tiếng đàn Violin đột ngột vang lên từ phòng khách, to và rõ hơn bao giờ hết. Anh nhận ra rằng, chiếc gối không mang lại giấc ngủ, nó mang lại một bản án tử hình. Và Diệp Anh—người phụ nữ anh yêu—dường như chính là kẻ đang cầm chiếc vĩ kéo điều khiển mọi nỗi đau của anh.
Anh quay đầu nhìn vào phòng ngủ, nơi bóng tối đang đặc quánh lại. Anh biết, đêm nay anh sẽ không bao giờ ngủ được nữa. Sự hoang tưởng đã không còn nằm trong đầu anh, nó đã bò ra ngoài, hóa thành những sợi dây thép đang chờ đợi để siết chặt lấy thực tại của anh ở chương tiếp theo.