Thành phố S vào những ngày cuối thu luôn mang một vẻ đẹp trầm mặc và bận rộn. Tại trung tâm quận tài chính, tòa cao ốc của Tập đoàn Công nghệ Viễn thông Thẩm Thị sừng sững như một biểu tượng của sự hiện đại và quyền lực. Trên tầng cao nhất, Thẩm Quân Triết đang đứng trước cửa sổ sát đất, bóng lưng cao lớn của anh phản chiếu lên mặt kính, tạo nên một cảm giác cô độc đến lạ lùng.
Thẩm Quân Triết là một người đàn ông được tạo nên từ những con số và logic. Anh không tin vào định mệnh, càng không tin vào những điều kỳ ảo. Đối với anh, cuộc sống là một chuỗi các phương trình cần được giải quyết. Thế nhưng, tối hôm nay, một phương trình không có lời giải đã xuất hiện ngay trong phòng làm việc của anh.
Dự án "Giao thoa 01" – một nghiên cứu về sự đứt gãy không gian mà anh đổ hàng tỷ nhân dân tệ vào – đang ở giai đoạn thử nghiệm cuối cùng. Đột ngột, hệ thống cảnh báo vang lên inh ỏi. Một luồng điện màu tím lạ lùng chạy dọc theo các bức tường, và rồi, "Bùm!". Một tiếng nổ không quá lớn, nhưng đủ để khiến không gian rung chuyển.
Khói trắng tan dần trên mặt thảm lông cừu đắt đỏ. Thẩm Quân Triết nheo mắt, tay siết chặt ly cà phê. Giữa đống hỗn độn ấy, không phải là một vụ nổ máy móc, mà là một sinh vật nhỏ bé đang lồm cồm bò dậy. Đó là một cậu bé khoảng bốn, năm tuổi, mặc một chiếc áo yếm bò năng động, đôi mắt to tròn đen láy đang láo liên nhìn quanh.
"Đây là đâu nhỉ? Bản đồ nói là rẽ trái ở lỗ hổng thứ ba mà ta..." – Đứa trẻ lầm bầm, giọng nói sữa đặc trưng khiến tim người ta mềm nhũn.
Khi ánh mắt của đứa bé chạm vào Thẩm Quân Triết, nó bỗng khựng lại. Đôi mắt ấy bừng sáng lên như chứa cả dải ngân hà. Nó lạch bạch chạy tới, đôi chân ngắn cũn cỡn dẫm trên thảm, rồi không ngần ngại ôm chầm lấy chân anh.
"Ba ơi! Cuối cùng Miên Miên cũng tìm thấy ba rồi! Ba của lúc này nhìn... trẻ thật đấy, tóc vẫn chưa có sợi bạc nào!"
Thẩm Quân Triết sững người. Cảm giác ấm áp từ cơ thể nhỏ bé kia truyền qua lớp vải quần khiến anh cứng đờ. Anh cúi xuống, dùng đôi bàn tay vốn chỉ quen ký những hợp đồng bạc tỷ để nhấc bổng đứa trẻ lên, giữ khoảng cách.
"Nhóc con, con nít nhà ai? Ai cho nhóc vào đây?" – Giọng anh lạnh lùng, nhưng ẩn sâu trong đó là một sự bàng hoàng chưa từng có.
Đứa trẻ, tự xưng là Miên Miên, không hề sợ hãi. Cậu bé bĩu môi, khuôn mặt nhỏ nhắn khi dỗi hờn trông giống hệt Thẩm Quân Triết khi không hài lòng. Cậu mở chiếc ba lô hình con gấu nhỏ ra, lôi ra một tấm ảnh đã được ép plastic cẩn thận.
"Ba nhìn xem! Đây là ba, đây là mẹ, và đây là con. Mẹ nói ba là người thông minh nhất thế giới, nhưng mẹ cũng bảo ba là đồ 'đầu gỗ' nhất hành tinh vì chẳng biết dỗ dành phụ nữ gì cả!"
Thẩm Quân Triết nhìn vào bức ảnh. Trong đó, anh đang mỉm cười – một nụ cười mà anh chắc chắn mình chưa bao giờ thể hiện trước ống kính. Và người phụ nữ bên cạnh... cô ấy có đôi mắt hiền từ, nụ cười rạng rỡ như nắng ban mai. Một cảm giác quen thuộc đến nghẹt thở xộc lên não bộ anh, dù anh chắc chắn mình chưa từng gặp cô gái này.
"Tên cô ấy là gì?" – Anh khàn giọng hỏi.
"Là Diệp Hân ạ! Mẹ Diệp Hân xinh đẹp nhất của Miên Miên!" – Cậu bé hớn hở đáp, rồi bất ngờ dụi đầu vào cổ anh: "Ba ơi, con đói quá. Ở tương lai mẹ đang giận ba, nên con mới trốn đi tìm ba quá khứ để nhờ ba giúp đấy."
Thẩm Quân Triết thở dài, một cảm giác bất lực dâng lên. Logic của anh đang gào thét rằng đây là một trò lừa bịp, nhưng nhịp tim của anh lại đang phản bội lại điều đó. Đứa trẻ này, hơi ấm này, và cái tên "Diệp Hân" này... dường như đang bắt đầu xoay chuyển bánh răng định mệnh của anh.