MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTiểu Bảo Bảo Mang Theo Mẹ Đến Tìm BaChương 2: NÀNG BIÊN TẬP VIÊN

Tiểu Bảo Bảo Mang Theo Mẹ Đến Tìm Ba

Chương 2: NÀNG BIÊN TẬP VIÊN

677 từ · ~4 phút đọc

Cách tòa nhà Thẩm Thị mười cây số, trong một căn hộ nhỏ tràn ngập mùi sách và hương trà nhài, Diệp Hân đang vò đầu bứt tai trước một xấp bản thảo. Cô là biên tập viên của Nhà xuất bản Thời Đại, chuyên trị những dòng tiểu thuyết lãng mạn và huyền huyễn. Trớ trêu thay, cuộc đời cô lại chẳng có chút "huyền huyễn" hay "lãng mạn" nào.

"Diệp Hân! Con lại quên đi xem mắt rồi đúng không?" – Tiếng mẹ cô oang oang qua điện thoại.

"Mẹ à, con đang bận chỉnh sửa bản thảo 'Tình yêu vượt thời không' này, tác giả viết đoạn kết vô lý quá..."

"Vô lý cái gì mà vô lý! Con 27 tuổi rồi, cái gì cũng có, chỉ thiếu mỗi cái chồng. Đối tượng lần này là con trai bạn mẹ, làm ở công ty công nghệ, nghe nói chức cao lắm. Đúng 7 giờ tối nay ở nhà hàng Moonlight, không đi thì đừng gọi mẹ là mẹ nữa!"

Diệp Hân thở dài, buông bút xuống. Cô nhìn vào gương, gương mặt thanh tú, đôi mắt hơi mỏi mệt vì thức đêm. Cô không ghét hôn nhân, cô chỉ đang chờ đợi một cảm giác "đúng người" mà cô hằng mơ ước trong những trang sách. Cô thay một chiếc váy màu xanh nhạt, trang điểm nhẹ nhàng rồi bước ra khỏi nhà.

Tại nhà hàng Moonlight, không khí sang trọng và yên tĩnh đến mức nghe rõ cả tiếng vĩ cầm du dương. Diệp Hân ngồi vào bàn số 5, loay hoay với chiếc túi xách. Cô cứ ngỡ mình sẽ gặp một anh chàng kỹ thuật đeo kính cận dày cộm, nói chuyện khô khan. Nhưng không, người đang tiến về phía cô là một người đàn ông mặc vest đen cắt may thủ công tinh tế, khí chất áp đảo đến mức thực khách xung quanh phải ngoái nhìn.

Và điều kỳ quái nhất... bên cạnh anh ta là một đứa trẻ đang vừa đi vừa nhảy chân sáo.

"Chào cô, tôi là Thẩm Quân Triết." – Giọng nói trầm thấp, mang theo sức hút khó cưỡng.

Diệp Hân ngước lên, đôi mắt cô chạm vào đôi mắt sâu thẳm của anh. Trong giây phút đó, một luồng điện xẹt qua, mạnh mẽ hơn bất cứ tình tiết nào cô từng biên tập. Cô lắp bắp: "Chào... chào anh. Tôi là Diệp Hân. Nhưng... đứa bé này là...?"

Chưa kịp để Quân Triết trả lời, cậu bé Miên Miên đã lao lên ghế ngồi cạnh Diệp Hân, ôm lấy tay cô và reo lên: "Mẹ! Cuối cùng con cũng thấy mẹ phiên bản trẻ trung rồi! Mẹ vẫn thơm mùi trà nhài như thế!"

Ly nước trên tay Diệp Hân suýt chút nữa thì rơi xuống sàn. Cô trợn tròn mắt nhìn đứa trẻ, rồi nhìn sang người đàn ông đối diện.

"Anh Thẩm... đây là trò đùa mới của giới công nghệ à? Tôi chưa có chồng, càng không thể có một đứa con lớn thế này!"

Thẩm Quân Triết bình thản ngồi xuống, anh quan sát phản ứng của cô. Sự bối rối, vẻ thuần khiết và cả mùi hương nhàn nhạt tỏa ra từ cô... tất cả đều trùng khớp với người phụ nữ trong bức ảnh của Miên Miên. Anh đẩy một tờ kết quả xét nghiệm ADN (mà anh đã thực hiện siêu tốc trong 3 tiếng qua nhờ quyền lực của mình) sang phía cô.

"Tôi cũng muốn nghĩ đây là trò đùa. Nhưng đứa trẻ này mang DNA của tôi. Và nó khẳng định cô là mẹ nó. Cô Diệp, có lẽ chúng ta cần một buổi nói chuyện nghiêm túc hơn là một buổi xem mắt đơn thuần."

Diệp Hân cầm tờ giấy, tay run run. Trong thế giới của một biên tập viên, đây là tình tiết "máu chó" nhất mà cô từng gặp. Nhưng nhìn ánh mắt thiết tha của đứa bé và vẻ mặt nghiêm túc của người đàn ông kia, cô biết cuộc đời mình từ nay sẽ không còn yên bình nữa.