MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTiểu Bảo Bảo Mang Theo Mẹ Đến Tìm BaChương 10: LỜI KHIÊU KHÍCH

Tiểu Bảo Bảo Mang Theo Mẹ Đến Tìm Ba

Chương 10: LỜI KHIÊU KHÍCH

713 từ · ~4 phút đọc

Sau cuộc gặp gỡ đầy mùi thuốc súng tại văn phòng, Lâm Mỹ Kỳ không hề có ý định dừng lại. Với một tiểu thư cao ngạo luôn coi Thẩm Quân Triết là vật sở hữu riêng mình, sự xuất hiện của Diệp Hân chẳng khác nào một hạt cát lọt vào mắt, khiến cô ta vô cùng khó chịu.

Sáng thứ Bảy, Thẩm Quân Triết phải đến dự một buổi tiệc khánh thành dự án công nghệ mới của thành phố. Thông thường, anh sẽ đi một mình, nhưng lần này anh muốn đưa Diệp Hân đi cùng.

"Diệp Hân, tối nay cô chuẩn bị một chút. Tôi muốn cô xuất hiện bên cạnh tôi." – Quân Triết nói khi họ đang dùng bữa sáng.

Diệp Hân khựng lại, chiếc thìa sứ chạm nhẹ vào thành bát tạo nên tiếng kêu thanh mảnh. "Tôi sao? Tôi không thạo những buổi tiệc tùng đó. Hơn nữa, Miên Miên sẽ ở với ai?"

"Con đi với ba mẹ!" – Miên Miên hào hứng giơ tay – "Con có bộ vest nhỏ ba vừa mua cho này, trông con sẽ ngầu lắm cho xem!"

Thẩm Quân Triết mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi đầy dung túng: "Phải, chúng ta sẽ đi như một gia đình. Tôi muốn mọi người biết cô là ai, để những kẻ có ý đồ xấu không dám bén mảng lại gần."

Tối đó, tại khách sạn Grand Plaza sang trọng, Diệp Hân xuất hiện trong bộ váy dạ hội màu xanh rêu bằng lụa cao cấp, đơn giản nhưng tôn lên làn da trắng ngần và khí chất thanh tao của một người làm công tác văn chương. Thẩm Quân Triết mặc bộ vest thủ công màu xanh đen, tay dắt Miên Miên – phiên bản thu nhỏ hoàn hảo của anh. Sự xuất hiện của ba người lập tức thu hút mọi ánh nhìn, tạo nên một cơn địa chấn nhỏ trong giới thượng lưu.

Tuy nhiên, sự bình yên không kéo dài lâu. Lâm Mỹ Kỳ xuất hiện trong bộ váy đỏ rực rỡ, lộng lẫy như một nữ hoàng. Cô ta bước tới, lướt qua Diệp Hân một cách khinh miệt rồi dừng lại trước mặt Quân Triết.

"Quân Triết, anh thật biết cách làm em ngạc nhiên đấy. Đưa cả 'người giúp việc' và đứa trẻ không rõ nguồn gốc này đến dự tiệc sao?" – Giọng cô ta không lớn nhưng đủ để những người xung quanh nghe thấy.

Diệp Hân cảm thấy mặt mình hơi nóng lên, đôi bàn tay nắm chặt vạt váy. Nhưng trước khi cô kịp phản ứng, một bàn tay ấm áp đã bao lấy tay cô. Thẩm Quân Triết nhìn Mỹ Kỳ, ánh mắt lạnh lẽo như băng giá nghìn năm.

"Mỹ Kỳ, cô nói sai rồi. Đây là người phụ nữ quan trọng nhất đời tôi, và đây là con trai tôi. Nếu cô không biết cách dùng ngôn từ cho đúng mực, tôi nghĩ tập đoàn Lâm Thị nên mời một biên tập viên giỏi như Diệp Hân đây về dạy lại cách giao tiếp."

Mỹ Kỳ tái mặt, không tin được Quân Triết lại hạ thấp mình trước mặt mọi người để bảo vệ một cô gái tầm thường. Cô ta quay sang Diệp Hân, rít qua kẽ răng: "Cô Diệp, đừng tưởng dựa vào một đứa trẻ mà có thể bước chân vào hào môn. Thế giới này không vận hành bằng tiểu thuyết lãng mạn đâu."

Diệp Hân hít một hơi thật sâu, cô ngẩng cao đầu, ánh mắt bình thản nhìn thẳng vào đối phương: "Cô Lâm, thế giới của tôi vận hành bằng sự chân thành. Nếu cô coi tình cảm là một cuộc giao dịch, thì tôi e rằng người thực sự nghèo nàn ở đây chính là cô."

Câu trả lời đanh thép của Diệp Hân khiến Quân Triết không khỏi bất ngờ và hài lòng. Anh không nói gì, chỉ siết chặt tay cô hơn, dẫn cô và Miên Miên bước vào trung tâm sảnh tiệc, để lại một Lâm Mỹ Kỳ đang run rẩy vì tức giận. Đêm đó, chiếc vòng tay của Miên Miên phát ra ánh sáng xanh rực rỡ nhất từ trước đến nay, như thể nó đang cổ vũ cho sự dũng cảm của mẹ mình.