MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTiểu Bảo Bảo Mang Theo Mẹ Đến Tìm BaChương 11: CƠN SỐT ĐỘT NGỘT

Tiểu Bảo Bảo Mang Theo Mẹ Đến Tìm Ba

Chương 11: CƠN SỐT ĐỘT NGỘT

633 từ · ~4 phút đọc

Sau buổi tiệc, một sự cố không may xảy ra. Có lẽ do thay đổi thời tiết đột ngột và việc di chuyển qua các lỗ hổng thời gian làm suy giảm hệ miễn dịch, bé Miên Miên đột ngột phát sốt cao giữa đêm.

"Ba ơi... mẹ ơi... con lạnh quá..." – Tiếng rên rỉ yếu ớt từ phòng trẻ em khiến Diệp Hân choàng tỉnh.

Cô vội vã chạy sang, thấy Miên Miên đang run bần bật, gương mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, mồ hôi đầm đìa. Diệp Hân hốt hoảng sờ trán bé – nóng như lửa đốt. Cô vội vàng gọi Thẩm Quân Triết.

Chỉ vài giây sau, Quân Triết đã có mặt, vẫn còn mặc bộ đồ ngủ lụa đen, gương mặt vốn luôn bình tĩnh giờ đây hiện rõ vẻ hoang mang. "Sao thế này? Để tôi gọi bác sĩ riêng ngay lập tức!"

"Không được!" – Diệp Hân ngăn lại – "Bác sĩ sẽ phát hiện ra nhịp tim và cấu trúc sinh học của Miên Miên khác với người bình thường do ảnh hưởng từ tương lai. Chúng ta không thể mạo hiểm."

Thẩm Quân Triết đứng hình. Lần đầu tiên trong đời, quyền lực và tiền bạc của anh trở nên vô dụng. Anh nhìn con trai đang lịm đi, lòng đau như cắt. "Vậy phải làm sao? Tôi... tôi không biết chăm sóc trẻ con ốm."

"Anh đi lấy một chậu nước ấm và vài chiếc khăn sạch cho tôi. Nhanh lên!" – Diệp Hân bình tĩnh ra lệnh.

Trong một tiếng đồng hồ sau đó, người ta thấy một hình ảnh chưa từng có: Thẩm tổng tài đi ra đi vào, vắt khăn, thay nước, tay chân luống cuống nhưng vô cùng cẩn trọng theo chỉ dẫn của Diệp Hân. Cô nhẹ nhàng lau mát cho bé, dùng những mẹo dân gian và thuốc hạ sốt nhẹ mà cô đã chuẩn bị sẵn.

"Cố lên Miên Miên, có mẹ đây rồi." – Diệp Hân thì thầm, cô ôm bé vào lòng, truyền hơi ấm và sự vỗ về.

Quân Triết ngồi bên cạnh giường, nhìn cảnh tượng ấy, trái tim anh thắt lại vì xúc động. Anh thấy Diệp Hân không quản mệt mỏi, thức trắng đêm để canh chừng từng nhịp thở của con. Anh nhận ra, sự hy sinh và bản năng làm mẹ của cô là thứ mà không có công nghệ hay tiền bạc nào mua được.

Đến gần sáng, cơn sốt của Miên Miên bắt đầu lui dần. Bé hé mở mắt, thấy ba và mẹ đều đang ở bên cạnh mình. Đôi bàn tay của họ đang nắm chặt lấy nhau trên mép giường.

"Ba... mẹ... đừng cãi nhau nhé... con yêu hai người nhiều lắm." – Miên Miên nói khẽ rồi lại thiếp đi vào giấc ngủ yên bình.

Quân Triết nhìn Diệp Hân, thấy đôi mắt cô đã hằn lên những tia máu vì thức đêm, nhưng ánh nhìn vẫn đầy lo âu cho con. Anh không kìm lòng được, đưa tay vén lọn tóc bết mồ hôi trên trán cô.

"Diệp Hân, cảm ơn cô. Nếu không có cô, tôi thực sự không biết phải làm gì."

"Miên Miên cũng là con tôi mà." – Diệp Hân mỉm cười mệt mỏi – "Anh cũng đi nghỉ đi, anh còn phải đến tập đoàn nữa."

"Không, hôm nay tôi sẽ ở nhà." – Quân Triết kiên quyết – "Tôi muốn học cách chăm sóc người thân. Cô cũng nằm xuống đây đi, tôi sẽ canh cho cả hai mẹ con."

Giây phút đó, căn phòng nhỏ tràn ngập một hơi ấm chân thực. Không có hào quang của tổng tài, không có sự sắc sảo của biên tập viên, chỉ có hai người trưởng thành đang học cách trở thành một gia đình vì đứa con bé bỏng của mình.