Tiếng còi báo động rít lên chói tai trong không gian hẹp của phòng thí nghiệm dưới lòng đất. Ánh đèn đỏ nhấp nháy liên hồi tạo nên một bầu không khí nghẹt thở. Diệp Hân cảm thấy tim mình như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô nhìn Thẩm Quân Triết – người đàn ông vừa mới đây còn cùng cô gói sủi cảo vụng về, giờ đây gương mặt anh lạnh lùng và quyết đoán như một vị tướng trên chiến trường.
"Đi mau! Lối thoát hiểm phía sau thông thẳng ra bãi đỗ xe phụ. Xe của tôi đã nổ máy sẵn ở đó, mật mã là ngày sinh của Miên Miên!" – Quân Triết đẩy cô về phía cửa hầm, giọng nói trầm thấp nhưng đầy uy lực.
"Nhưng còn anh... anh không thể đối đầu với bọn họ một mình!" – Diệp Hân nắm chặt lấy tay áo anh, nước mắt đã bắt đầu trực trào.
Quân Triết dừng lại một giây, anh bất ngờ kéo cô vào lòng, một cái ôm siết chặt nhưng chớp nhoáng. Anh hôn nhẹ lên trán cô, hơi thở nóng hổi: "Tin tôi. Ở đây có hệ thống tự hủy dữ liệu, tôi phải ở lại để đảm bảo bí mật của Miên Miên không rơi vào tay Lâm Thị. Đi đi, bảo vệ con là bảo vệ tôi!"
Diệp Hân cắn môi, cô biết mình không thể chần chừ. Cô quay lưng chạy thật nhanh qua những dãy hành lang dài hun hút. Tiếng giày cao gót va chạm trên sàn kim loại vang lên những âm thanh khô khốc. Phía sau cô, tiếng súng điện và tiếng đổ vỡ bắt đầu vang lên. Quân Triết đang dùng chính thân mình để ngăn cản bước tiến của bọn người mặc đồ đen.
Cô chạy đến phòng nghỉ của Miên Miên, đứa nhỏ vừa mới tỉnh dậy sau cơn sốt, đôi mắt còn mơ màng. "Mẹ ơi... sao ồn quá vậy?"
"Miên Miên ngoan, nghe mẹ nói. Chúng ta đang chơi một trò chơi trốn tìm đặc biệt. Con phải trốn thật kỹ trong lòng mẹ, được không?" – Diệp Hân bế thốc con lên, quấn chiếc áo khoác to sụ quanh người bé. Cô nhớ lời Quân Triết, chạm nhẹ vào vết bớt hình ngôi sao nhỏ trên vai Miên Miên.
Ngay lập tức, một luồng điện nhẹ lan tỏa. Chiếc vòng tay của bé phát ra một màn chắn tàng hình mờ ảo bao phủ lấy hai mẹ con. Diệp Hân chạy ra bãi đỗ xe. Bên ngoài, trời bỗng đổ mưa tầm tã, những hạt mưa nặng hạt như trút nước xuống thành phố S. Cô leo lên chiếc xe đen đang nổ máy, tay run rẩy nhập mật mã: 0-5-0-8.
Tiếng động cơ gầm lên, chiếc xe lao vút đi trong màn mưa trắng xóa ngay trước khi toán người của Lâm Mỹ Kỳ kịp đuổi tới. Diệp Hân nhìn qua gương chiếu hậu, tòa nhà tập đoàn Thẩm Thị mờ dần trong bóng tối. Cô một tay lái xe, một tay nắm lấy bàn tay nhỏ xíu của Miên Miên đang run lên vì sợ.
"Đừng sợ, có mẹ đây. Ba sẽ sớm đến tìm chúng ta thôi." – Cô tự trấn an mình, nhưng lòng bàn tay đã ướt đẫm mồ hôi. Cô biết, kể từ khoảnh khắc này, cuộc sống yên bình của một biên tập viên đã thực sự kết thúc. Cô phải trở thành một chiến binh để bảo vệ đứa trẻ này, bảo vệ hy vọng duy nhất của tương lai.