Chiếc xe lao đi trong màn đêm, vượt qua những con phố sầm uất rồi rẽ vào một con đường mòn nhỏ dẫn về vùng ngoại ô. Diệp Hân không dám về nhà mình, cũng không dám đến nhà người thân. Cô nhớ đến một căn nhà nhỏ của bà ngoại để lại ở trấn cổ Thanh Thủy – một nơi yên bình và ít người chú ý.
Đến nơi thì đã nửa đêm. Căn nhà gỗ cổ kính nằm lặng lẽ bên dòng sông nhỏ, mùi rêu phong và gỗ mục tỏa ra trong không khí ẩm ướt. Diệp Hân bế Miên Miên vào nhà, đặt bé xuống chiếc giường cũ kỹ nhưng sạch sẽ.
"Mẹ ơi, ba đâu rồi? Sao ba không đi cùng chúng ta?" – Miên Miên hỏi, giọng nói run run.
Diệp Hân ngồi xuống cạnh con, cố gắng mỉm cười để bé yên tâm: "Ba đang ở lại để 'thu dọn' đống đồ chơi mà con bày ra đấy. Ba mạnh mẽ lắm, không ai làm khó được ba đâu."
Dỗ dành Miên Miên ngủ xong, Diệp Hân bước ra hiên nhà. Tiếng mưa rơi trên mái ngói nghe như những tiếng thở dài của thời gian. Cô lấy điện thoại ra, không có một cuộc gọi hay tin nhắn nào từ Quân Triết. Sự im lặng này còn đáng sợ hơn cả tiếng súng điện hồi nãy. Cô mở tập bản thảo cũ luôn mang bên mình – nơi cô thường ghi chép những ý tưởng truyện – và bắt đầu viết. Không phải là tiểu thuyết, mà là những dòng nhật ký cho tương lai.
"Nếu tương lai có thật, nếu tình yêu là năng lượng, thì xin hãy cho anh ấy bình an..."
Sáng hôm sau, khi ánh nắng ban mai yếu ớt xuyên qua làn sương mù trên mặt sông, Diệp Hân nghe thấy tiếng động cơ xe từ xa. Cô giật mình, vơ lấy chiếc gậy gỗ cạnh cửa, chuẩn bị tinh thần đối phó. Nhưng khi cánh cổng gỗ cũ kỹ mở ra, người bước vào không phải là bọn người mặc đồ đen, mà là Thẩm Quân Triết.
Trông anh thật thảm hại – thứ mà cô chưa bao giờ nghĩ sẽ thấy ở một tổng tài cao ngạo. Áo sơ mi trắng rách một mảng ở vai, trên mặt có vết xước dài còn rớm máu, đôi mắt thâm quầng vì thức trắng. Nhưng khi nhìn thấy cô, ánh mắt anh bỗng chốc trở nên dịu dàng đến lạ kỳ.
"Anh..." – Diệp Hân đánh rơi chiếc gậy, lao đến ôm chầm lấy anh.
Quân Triết ôm chặt lấy cô, vùi mặt vào hõm cổ cô, hít hà mùi hương trà nhài quen thuộc. "Tôi đã nói là tôi sẽ tìm thấy hai mẹ con mà."
Anh kể lại cho cô nghe chuyện tối qua. Anh đã kích hoạt hệ thống tự hủy dữ liệu, khiến toàn bộ nghiên cứu về Giao thoa bị xóa sạch, đồng thời dùng các bằng chứng về việc xâm nhập trái phép để ép Lâm Thị phải tạm thời rút lui. Nhưng anh biết, đây chỉ là một sự đình chiến tạm thời. Lâm Mỹ Kỳ và thế lực đứng sau cô ta sẽ không bỏ cuộc dễ dàng như vậy khi biết Miên Miên vẫn còn ở đây.
"Chúng ta không thể quay lại thành phố ngay lúc này." – Quân Triết nhìn dòng sông hiền hòa trước mặt – "Hãy ở lại đây vài ngày. Hãy để Miên Miên được sống như một đứa trẻ bình thường, và để chúng ta... được sống như một gia đình thực sự."
Diệp Hân gật đầu, nước mắt lăn dài trên má. Giữa những giông bão của âm mưu và công nghệ, căn nhà nhỏ này bỗng trở thành thiên đường cuối cùng của họ.