MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTiểu Bảo Bảo Mang Theo Mẹ Đến Tìm BaChương 15: KHI BÃO TỐ TẠM DỪNG

Tiểu Bảo Bảo Mang Theo Mẹ Đến Tìm Ba

Chương 15: KHI BÃO TỐ TẠM DỪNG

618 từ · ~4 phút đọc

Những ngày ở trấn cổ Thanh Thủy là khoảng thời gian kỳ lạ nhất trong cuộc đời của Thẩm Quân Triết. Thay vì những cuộc họp kéo dài hàng giờ với các đối tác nước ngoài, công việc chính của anh bây giờ là học cách nhóm bếp lò, đi chợ cùng Diệp Hân và chơi trốn tìm với Miên Miên dưới những gốc cây cổ thụ.

"Ba ơi, ba trốn tệ quá! Cái chân của ba to thế kia thì làm sao nấp sau gốc cây nhỏ này được!" – Tiếng cười giòn tan của Miên Miên vang vọng khắp con ngõ nhỏ.

Thẩm Quân Triết từ sau gốc cây bước ra, gãi đầu cười khổ. Diệp Hân đứng từ xa nhìn cảnh tượng đó, lòng bỗng thấy thắt lại. Một người đàn ông nắm giữ huyết mạch kinh tế, giờ đây lại đang lấm lem bùn đất chỉ để làm con trai vui lòng. Cô thấy anh thay đổi từng ngày, những góc cạnh lạnh lùng đã được thay thế bằng những đường nét mềm mại của sự bao dung.

Buổi tối, sau khi Miên Miên đã ngủ say, họ thường ngồi ngoài sân, cùng nhau uống trà và ngắm sao. Bầu trời ở trấn cổ rất trong, những ngôi sao lấp lánh như những mảnh vụn của thời gian mà Miên Miên đã đi qua.

"Diệp Hân, cô có bao giờ hối hận vì đã gặp tôi không?" – Quân Triết bất ngờ hỏi, giọng anh trầm buồn – "Nếu không có tôi, không có dự án điên rồ đó, có lẽ cô vẫn là một biên tập viên yên ổn với những trang sách của mình."

Diệp Hân đặt chén trà xuống, cô nhìn vào mắt anh, ánh mắt đầy kiên định: "Hối hận ư? Nếu không gặp anh, tôi sẽ chỉ biết đến tình yêu qua những con chữ khô khan trên giấy. Nếu không có Miên Miên, tôi sẽ không biết trái tim mình có thể mạnh mẽ đến nhường nào. Anh và con đã mang đến cho tôi một cuộc đời thực sự, dù nó có đầy sóng gió."

Quân Triết nắm lấy tay cô, những vết chai sần vì làm việc của cô khiến anh xót xa. "Sau khi chuyện này kết thúc, tôi sẽ trả lại cho cô một cuộc sống bình yên nhất. Tôi sẽ không để bất kỳ ai làm hại đến gia đình chúng ta nữa."

"Anh nói 'gia đình' sao?" – Diệp Hân khẽ hỏi.

"Phải. Một gia đình thực sự, không phải hợp đồng, không phải vì nhiệm vụ cứu tương lai." – Anh xích lại gần, hơi thở của họ hòa vào nhau dưới ánh trăng – "Diệp Hân, tôi yêu em. Không phải vì em là mẹ của Miên Miên ở tương lai, mà vì em chính là người phụ nữ đã cứu rỗi tâm hồn khô héo của tôi ở hiện tại."

Nụ hôn của họ dưới ánh trăng Thanh Thủy ngọt ngào và chân thành hơn bất kỳ điều gì. Chiếc vòng tay của Miên Miên đặt trên bàn cạnh đó bỗng phát ra một luồng sáng vàng kim rực rỡ. Đó không còn là năng lượng của sự cộng hưởng máy móc, mà là năng lượng của một tình yêu đích thực đang nảy mầm giữa những thử thách.

Tuy nhiên, niềm hạnh phúc ngắn ngủi ấy bị ngắt quãng bởi tiếng rung mạnh từ chiếc điện thoại vệ tinh của Quân Triết. Một tin nhắn ẩn danh được gửi tới: "Chúng tôi đã tìm thấy tọa độ. Trò chơi trốn tìm kết thúc rồi, Thẩm tổng."

Gương mặt Quân Triết đanh lại. Cơn bão lớn nhất vẫn còn ở phía trước, và lần này, họ không còn đường lùi.