MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTiểu Bảo Bảo Mang Theo Mẹ Đến Tìm BaChương 4: BUỔI SÁNG HỖN LOẠN

Tiểu Bảo Bảo Mang Theo Mẹ Đến Tìm Ba

Chương 4: BUỔI SÁNG HỖN LOẠN

781 từ · ~4 phút đọc

Ánh nắng ban mai xuyên qua lớp rèm lụa mỏng của biệt thự Thẩm gia, rải những vệt vàng óng ả lên gương mặt vẫn còn đang say ngủ của Diệp Hân. Trong cơn mơ màng, cô cảm thấy có một bàn tay nhỏ xíu, mềm mại đang vỗ nhẹ lên má mình.

"Mẹ ơi, mặt trời lên đến mông rồi! Ba nói nếu mẹ không dậy, ba sẽ vào 'cưỡng chế' mẹ thức giấc đấy!"

Diệp Hân giật mình choàng tỉnh. Cô nhìn thấy Miên Miên đang ngồi chễm chệ bên cạnh, đôi mắt to tròn lấp lánh sự tinh nghịch. Câu nói của cậu bé khiến cô tỉnh cả ngủ. "Cưỡng chế"? Cái tên Thẩm Quân Triết kia định dùng cách gì? Cô vội vàng vơ lấy chiếc áo khoác mỏng, chỉnh lại mái tóc hơi rối rồi bước xuống lầu.

Dưới phòng bếp, một cảnh tượng mà có lẽ nếu chụp lại đem bán cho tạp chí tài chính sẽ gây chấn động cả thành phố S: Thẩm Quân Triết – vị tổng tài lạnh lùng, người đứng đầu đế chế công nghệ – đang mặc một chiếc tạp dề màu hồng (có lẽ là đồ của quản gia mua nhầm) và đang loay hoay với... một quả trứng ốp la.

"Anh đang làm gì vậy?" – Diệp Hân ngạc nhiên hỏi, tay che miệng để ngăn tiếng cười.

Thẩm Quân Triết không quay đầu lại, giọng nói vẫn trầm ổn nhưng có chút gượng gạo: "Miên Miên nói nó muốn ăn bữa sáng do chính tay ba mẹ làm. Tôi đã giải quyết xong phần trứng, còn phần bánh mì và sữa... tùy cô."

Diệp Hân tiến lại gần, nhìn vào chiếc chảo. Quả trứng đã cháy sém một bên cạnh, nhưng lòng đỏ vẫn còn sống nguyên. Cô thở dài, nhẹ nhàng đẩy anh sang một bên: "Thẩm tổng, anh có thể điều hành cả một tập đoàn, nhưng có vẻ cái chảo này không nghe lời anh đâu. Để tôi."

Cô bắt tay vào làm việc. Đôi tay thon dài, khéo léo của một biên tập viên thường ngày chỉ quen cầm bút, nay lại vô cùng điệu nghệ khi cầm xẻng nấu ăn. Chỉ trong mười phút, một bữa sáng thịnh soạn với bánh mì nướng thơm phức, trứng ốp la vừa chín tới và một đĩa salad trái cây đã hiện ra.

Miên Miên reo hò, nhảy lên ghế: "Oa! Mẹ là nhất! Ba nhìn xem, ba phải học tập mẹ nhiều vào."

Thẩm Quân Triết tháo tạp dề, ngồi xuống đối diện Diệp Hân. Anh quan sát cô. Dưới ánh nắng buổi sớm, làn da cô trắng ngần, vài lọn tóc mai rủ xuống cổ tạo nên một vẻ dịu dàng khó tả. Một cảm giác ấm áp lạ lùng len lỏi vào tim anh – thứ cảm giác mà bao nhiêu năm qua, trong căn biệt thự rộng lớn và lạnh lẽo này, anh chưa từng cảm nhận được.

"Hôm nay cô có kế hoạch gì không?" – Quân Triết hỏi sau khi nhấp một ngụm cà phê.

"Tôi phải đến nhà xuất bản để bàn giao công việc và xin nghỉ phép dài hạn. Tôi không thể cứ thế biến mất được." – Diệp Hân đáp.

"Để tôi đưa cô đi."

"Không cần đâu, tôi tự đi taxi được. Anh bận rộn như vậy..."

"Ba ơi, mẹ nói dối đấy!" – Miên Miên đột nhiên xen vào, miệng còn dính đầy bơ sữa – "Mẹ sợ ba dùng xe sang quá khiến đồng nghiệp của mẹ bàn tán thôi. Nhưng ba phải đi bảo vệ mẹ chứ, hôm nay mẹ sẽ gặp 'vệ tinh' cũ đấy!"

Cái tên "vệ tinh" khiến không khí trong phòng bếp đột ngột hạ xuống vài độ. Thẩm Quân Triết nheo mắt, ánh mắt anh tối lại: "Vệ tinh? Cô Diệp, tôi nghĩ với tư cách là 'đối tác' trong hợp đồng này, tôi cần biết về các mối quan hệ có thể gây rắc rối của cô."

Diệp Hân lườm Miên Miên một cái cháy máy, rồi quay sang giải thích với Quân Triết: "Đừng nghe trẻ con nói bậy. Chỉ là một tác giả nam mà tôi đang phụ trách bản thảo thôi. Anh ta có hơi... nhiệt tình quá mức một chút."

"Vậy thì càng phải để tôi đưa đi." – Quân Triết đứng dậy, lấy áo vest, phong thái không cho phép từ chối – "Miên Miên, con ở nhà với quản gia, ba đưa mẹ đi xử lý 'rác thải' một chút rồi về."

Diệp Hân chỉ biết thở dài. Cô nhận ra rằng, sống chung với hai cha con nhà này, tế bào não của cô chắc chắn sẽ phải hoạt động gấp mười lần bình thường.