MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTiểu Bảo Bảo Mang Theo Mẹ Đến Tìm BaChương 5: TỔNG TÀI ĐI "ĐÁNH GHEN"

Tiểu Bảo Bảo Mang Theo Mẹ Đến Tìm Ba

Chương 5: TỔNG TÀI ĐI "ĐÁNH GHEN"

701 từ · ~4 phút đọc

Nhà xuất bản Thời Đại hôm nay xôn xao hơn hẳn mọi ngày. Lý do không phải vì có bản thảo nào sắp đạt giải thưởng lớn, mà vì một chiếc Rolls-Royce đen bóng loáng đang đỗ ngay trước cửa. Và từ trên xe, người bước xuống lại chính là Diệp Hân – cô biên tập viên vốn nổi tiếng giản dị – cùng với một người đàn ông mà ai nhìn qua cũng biết là không phải người thường.

"Cảm ơn anh đã đưa tôi đến, anh có thể về trước..." – Diệp Hân nói nhỏ, cố gắng không thu hút sự chú ý.

Nhưng Thẩm Quân Triết dường như không nghe thấy. Anh chỉnh lại cà vạt, thản nhiên bước vào sảnh cùng cô. Sự hiện diện của anh khiến các cô gái trong văn phòng đều nín thở. Khí chất vương giả, gương mặt lạnh lùng như tạc, anh đứng đó như một vị thần giáng thế.

"Tiểu Hân! Em đây rồi!"

Một giọng nói vồn vã vang lên. Lâm Gia Huy – tác giả trẻ chuyên viết truyện ngôn tình, cũng là người mà Miên Miên gọi là "vệ tinh" – chạy tới. Anh ta cầm một bó hoa hồng đỏ thắm, gương mặt điển trai lộ rõ vẻ hân hoan. Nhưng khi nhìn thấy người đàn ông đứng cạnh Diệp Hân, nụ cười của Gia Huy bỗng cứng lại.

"Đây là..." – Gia Huy ngập ngừng.

"Tôi là Thẩm Quân Triết, chồng... à không, là người phụ trách hiện tại của cô ấy." – Quân Triết suýt chút nữa thì nói hớ theo lời của Miên Miên, anh khéo léo sửa lại nhưng vẫn mang đầy tính chiếm hữu.

Diệp Hân đỏ mặt, vội vàng lên tiếng: "Anh Lâm, hôm nay tôi đến để bàn giao công việc của anh cho biên tập viên khác. Tôi có việc riêng nên cần nghỉ phép một thời gian."

"Nghỉ phép? Nhưng bản thảo của anh chỉ có em mới hiểu được linh hồn của nó thôi!" – Lâm Gia Huy sấn tới, định nắm lấy tay Diệp Hân.

Nhưng chưa kịp chạm vào, một bàn tay to lớn và cứng rắn đã chặn lại giữa chừng. Thẩm Quân Triết nhìn Gia Huy bằng ánh mắt lạnh thấu xương: "Anh Lâm đây đúng không? Nếu bản thảo của anh cần 'linh hồn' của người khác mới tồn tại được, thì tôi khuyên anh nên nâng cao kỹ năng viết lách của mình hơn là đi tìm biên tập viên vào giờ hành chính."

Lâm Gia Huy bị khí thế của Quân Triết ép cho lùi lại một bước, lắp bắp không nói nên lời. Các đồng nghiệp xung quanh bắt đầu xì xào: "Trời ơi, đó chẳng phải là Thẩm tổng của tập đoàn Thẩm Thị sao?", "Diệp Hân kín tiếng thật đấy, hóa ra bạn trai là trùm công nghệ!"

Diệp Hân cảm thấy đầu mình sắp nổ tung. Cô nhanh chóng lôi Quân Triết vào phòng làm việc riêng, đóng cửa lại.

"Anh làm cái gì vậy? Anh làm thế này tôi làm sao nhìn mặt đồng nghiệp nữa?"

Thẩm Quân Triết thản nhiên ngồi xuống ghế của cô, nhìn lướt qua đống bản thảo trên bàn: "Tôi chỉ đang thực hiện nghĩa vụ bảo vệ cô khỏi những phiền toái không đáng có. Và nhân tiện, cái anh chàng họ Lâm kia, văn phong của anh ta quá sướt mướt, không hợp với sự chuyên nghiệp của cô."

"Anh... anh cũng biết về văn học từ bao giờ thế?" – Diệp Hân tức giận nhưng cũng có chút buồn cười.

"Từ khi con trai tôi nói mẹ nó thích những người đàn ông có chiều sâu văn hóa." – Anh nhìn cô, ánh mắt bỗng trở nên dịu lại – "Diệp Hân, tôi không muốn cô phải chịu áp lực từ bất kỳ ai. Nếu cô thích làm biên tập, tôi có thể mua lại cả nhà xuất bản này cho cô."

"Dẹp ngay cái suy nghĩ dùng tiền đè người đó đi!" – Diệp Hân gắt lên, nhưng trong lòng lại dâng lên một cảm xúc ngọt ngào khó tả. Cô nhận ra, đằng sau vẻ lạnh lùng kia là một sự quan tâm vụng về nhưng vô cùng chân thành.