Sau khi rời khỏi nhà xuất bản, Thẩm Quân Triết đưa Diệp Hân đi ăn trưa tại một nhà hàng cao cấp. Không khí giữa hai người đã bớt căng thẳng hơn, nhưng những câu hỏi về tương lai vẫn lơ lửng trong đầu.
Khi trở về biệt thự, họ thấy Miên Miên đang ngồi bệt dưới sàn phòng khách, hí hoáy tháo dỡ một món đồ chơi công nghệ cao. Trên cổ tay bé, chiếc vòng tay bằng kim loại màu bạc – thứ đã đưa bé về quá khứ – đang nhấp nháy ánh sáng đỏ yếu ớt.
"Miên Miên, có chuyện gì vậy con?" – Diệp Hân lo lắng chạy lại.
Gương mặt nhỏ nhắn của Miên Miên thoáng hiện lên vẻ lo âu: "Ba ơi, năng lượng của vòng tay sắp hết rồi. Nếu nó tắt hoàn toàn, con sẽ bị kẹt lại ở đây mãi mãi... hoặc tệ hơn là biến mất nếu dòng thời gian bị lệch lạc."
Cả Thẩm Quân Triết và Diệp Hân đều sững sờ. Mặc dù họ chỉ mới gặp đứa trẻ này chưa lâu, nhưng ý nghĩ nó sẽ biến mất khiến cả hai cảm thấy tim mình thắt lại. Quân Triết ngồi xuống, cầm lấy chiếc vòng tay để kiểm tra. Với kiến thức của một thiên tài công nghệ, anh nhận ra đây là một loại vật liệu không có ở thời đại này.
"Đừng sợ, có ba ở đây." – Quân Triết xoa đầu Miên Miên, giọng nói đầy kiên định – "Ba sẽ tìm cách sạc lại năng lượng cho nó. Tập đoàn của ba có phòng thí nghiệm tiên tiến nhất, không gì là không thể."
"Nhưng ba ơi," – Miên Miên ngước mắt nhìn anh – "Mẹ nói chiếc vòng này chỉ hoạt động dựa trên năng lượng của 'sự cộng hưởng hạnh phúc'. Khi ba và mẹ thật lòng yêu nhau và hạnh phúc bên nhau, nó mới tự động nạp đầy."
Diệp Hân ngẩn người: "Năng lượng... hạnh phúc? Chuyện này nghe còn vô lý hơn cả tiểu thuyết huyền huyễn tôi từng biên tập!"
Thẩm Quân Triết cũng sững lại. Anh là người tin vào vật lý, vào các hạt điện tử, chứ không phải một thứ trừu tượng như "hạnh phúc". Nhưng nhìn vào biểu cảm nghiêm túc của con trai, anh biết đây không phải trò đùa.
"Vậy nghĩa là..." – Quân Triết nhìn sang Diệp Hân, đôi mắt anh sâu thẳm – "Để cứu Miên Miên, chúng ta bắt buộc phải... hạnh phúc?"
Diệp Hân lúng túng tránh ánh nhìn của anh: "Hạnh phúc không phải là thứ muốn là có được. Nó cần thời gian, cảm xúc thật lòng..."
"Vậy thì chúng ta sẽ bắt đầu từ những việc nhỏ nhất." – Quân Triết đứng dậy, bất ngờ nắm lấy tay Diệp Hân. Bàn tay anh to lớn, ấm áp, bao trọn lấy tay cô – "Bắt đầu từ việc tập làm một gia đình thực sự. Cô Diệp, từ hôm nay, tôi sẽ không xem cô là đối tác hợp đồng nữa. Tôi sẽ theo đuổi cô, một cách nghiêm túc."
Miên Miên nhìn thấy cảnh này, vỗ tay reo hò: "Ôi xem kìa! Chiếc vòng nháy xanh rồi! Ba giỏi quá, tiếp tục đi ba!"
Diệp Hân cảm nhận được nhịp tim mình đang đập loạn xạ. Cô nhìn xuống bàn tay đang bị nắm chặt, rồi nhìn sang gương mặt cương nghị của Thẩm Quân Triết. Cô biết, kể từ giây phút này, cuộc đời cô đã bước sang một chương mới mà chính cô cũng không thể dự đoán được hồi kết, nhưng lại tràn đầy mong đợi.