Sau lời tuyên bố "theo đuổi nghiêm túc" tại phòng khách, bầu không khí trong biệt thự Thẩm gia bỗng chốc trở nên kì lạ. Thẩm Quân Triết, người vốn chỉ quen với việc ra lệnh và phân tích dữ liệu, giờ đây phải đối mặt với một bài toán nan giải nhất cuộc đời: Làm thế nào để tạo ra "năng lượng hạnh phúc"?
Sáng hôm sau, Diệp Hân bị đánh thức không phải bởi tiếng báo thức, mà bởi một mùi thơm lùng bùng của hoa hồng. Khi cô mở mắt ra, căn phòng ngủ vốn đơn điệu của khách đã tràn ngập những bó hoa hồng Ecuador đỏ thắm, được cắm cầu kỳ trong những bình sứ tinh xảo.
"Cái gì thế này?" – Diệp Hân ngơ ngác lẩm bẩm.
Cô bước xuống lầu, thấy Thẩm Quân Triết đang ngồi ở bàn ăn, trên tay cầm một cuốn sách có tựa đề: "Tâm lý học phụ nữ và nghệ thuật chinh phục". Nghe tiếng bước chân, anh vội vàng giấu cuốn sách xuống dưới tờ báo tài chính, hắng giọng một cái.
"Cô dậy rồi à? Hoa... là do trợ lý tôi đặt. Nghe nói phụ nữ thích hoa." – Anh nói, nhưng tai lại hơi đỏ lên.
Diệp Hân bước tới, nhìn anh bằng ánh mắt dở khóc dở cười: "Thẩm tổng, cảm ơn anh, nhưng chỗ hoa đó đủ để mở một cửa hàng điện hoa rồi đấy. Và... anh không cần phải gượng ép bản thân như thế đâu."
Bé Miên Miên đang ngồi ăn ngũ cốc, liền lên tiếng giải vây cho ba: "Mẹ ơi, chiếc vòng của con sáng hơn một chút rồi đấy! Ba đã thức từ 5 giờ sáng để chọn màu hoa phù hợp với màu váy của mẹ hôm qua đấy ạ."
Trái tim Diệp Hân khẽ rung động. Một người đàn ông bận rộn như anh, lại vì một câu nói của đứa trẻ mà làm những việc ngô nghê như thế này sao? Cô ngồi xuống đối diện anh, mỉm cười dịu dàng: "Được rồi, coi như sự chân thành của anh có tác dụng. Nhưng lần sau, một cành hoa nhỏ đặt trong bình trà là đủ rồi, đừng lãng phí như vậy."
Buổi chiều, Thẩm Quân Triết quyết định gác lại cuộc họp hội đồng quản trị quan trọng để đưa "vợ con" đi chơi. Địa điểm anh chọn là một khu vui chơi cao cấp nhất thành phố. Tuy nhiên, hình ảnh một vị tổng tài mặc vest đen, đeo kính râm, đứng giữa đám đông trẻ con nhốn nháo trông thật sự lạc quẻ.
Miên Miên kéo tay hai người chạy tới vòng quay ngựa gỗ. "Ba, mẹ, cùng chơi với con đi!"
Quân Triết nhìn những con ngựa gỗ màu mè đang quay tròn, cau mày: "Cái này... có chút không phù hợp với trọng lực và độ tuổi của tôi."
"Thẩm tổng, anh sợ à?" – Diệp Hân nhìn anh với ánh mắt thách thức, rồi nắm lấy tay Miên Miên bước lên trước.
Không chịu thua, Quân Triết cũng bước lên theo. Anh ngồi trên một con ngựa gỗ lớn ngay cạnh Diệp Hân. Khi âm nhạc vang lên, vòng quay bắt đầu chuyển động, gió nhẹ thổi qua tóc Diệp Hân, cô cười rạng rỡ như một đứa trẻ. Quân Triết bỗng nhiên cảm thấy mọi áp lực công việc, mọi con số khô khan đều tan biến. Anh nhìn sang cô, nhìn sang con trai đang hò reo phía trước, và bất chợt, một nụ cười tự nhiên xuất hiện trên môi anh.
Phía dưới cổ tay áo của Quân Triết, chiếc vòng của Miên Miên bỗng phát ra một luồng sáng xanh ấm áp và ổn định. Năng lượng hạnh phúc đầu tiên đã được ghi nhận.