MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTiểu Bảo Bảo Mang Theo Mẹ Đến Tìm BaChương 8: "HỌC VIÊN" NẤU ĂN

Tiểu Bảo Bảo Mang Theo Mẹ Đến Tìm Ba

Chương 8: "HỌC VIÊN" NẤU ĂN

574 từ · ~3 phút đọc

Mối quan hệ của họ bắt đầu có những bước tiến triển nhỏ nhưng vững chắc. Tuy nhiên, một vấn đề nảy sinh: Miên Miên bắt đầu nhớ món ăn gia đình. Ở tương lai, Diệp Hân là một "đầu bếp" tài ba, còn Thẩm Quân Triết luôn là người phụ bếp tận tụy.

"Con muốn ăn bánh sủi cảo do ba và mẹ cùng gói!" – Miên Miên đưa ra yêu cầu vào tối thứ Sáu.

Diệp Hân nhìn sang Quân Triết. Anh nhìn chiếc bàn bếp đá hoa cương sáng bóng như nhìn một bãi mìn. "Gói sủi cảo? Tôi có thể thuê đầu bếp 5 sao đến làm trong 15 phút."

"Ba ơi, năng lượng! Vòng tay!" – Miên Miên chỉ vào chiếc vòng đang nhạt dần màu sắc.

Quân Triết thở dài, tháo cà vạt, xắn tay áo sơ mi trắng lên đến khuỷu tay: "Được rồi, tôi làm."

Diệp Hân đảm nhận phần nhào bột và làm nhân. Cô hướng dẫn anh từng chút một: "Này, anh không được dùng lực quá mạnh, bột sẽ bị chai. Phải nhẹ nhàng, giống như... giống như đang nâng niu một bản thảo quý ấy."

Quân Triết lóng ngóng làm theo. Bàn tay anh vốn chỉ quen cầm bút ký tên và gõ bàn phím, giờ đây dính đầy bột trắng. Nhìn anh vụng về nặn những cái sủi cảo có hình thù kỳ dị – cái thì giống hình tam giác, cái thì giống một khối đa diện không xác định – Diệp Hân không nhịn được mà cười lớn.

"Ha ha, Thẩm tổng, đây là sủi cảo công nghệ 5.0 của anh sao?"

Quân Triết nhìn cô, ánh mắt vốn lạnh lùng bỗng trở nên sâu thẳm. Anh bất ngờ đưa tay quệt một chút bột lên chóp mũi của cô.

"Cô dám cười tôi sao? Đây gọi là thiết kế phá cách."

Diệp Hân đứng hình. Cảm giác ngón tay anh chạm nhẹ vào da thịt mình khiến cô thấy như có một dòng điện chạy qua. Không gian bếp bỗng trở nên chật chội và nóng hơn thường lệ. Cô vội vàng cúi xuống tiếp tục công việc để che đi gương mặt đang nóng bừng.

Trong khi đó, Miên Miên lén lút dùng chiếc đồng hồ nhỏ của mình (một thiết bị khác từ tương lai) để chụp lại cảnh tượng này. "Đúng rồi, ba tiến lên một chút nữa, mẹ đang đỏ mặt kìa!" – Cậu bé thầm nghĩ.

Bữa tối hôm đó, dù những cái sủi cảo có cái bị vỡ, cái thì vỏ quá dày, nhưng cả ba người đều ăn rất ngon lành. Quân Triết nhận ra rằng, hạnh phúc không nằm ở hương vị hoàn hảo của món ăn, mà ở quá trình cùng nhau tạo ra nó. Anh bắt đầu hiểu tại sao trong tương lai, mình lại sẵn sàng từ bỏ những buổi tiệc xa hoa để về nhà nấu cơm cùng người phụ nữ này.

Đêm hôm đó, khi đi ngang qua phòng khách, Quân Triết thấy Diệp Hân đang ngủ gật trên sofa, bên cạnh là xấp bản thảo cô vẫn lén mang về xem. Anh nhẹ nhàng bế cô lên. Cơ thể cô nhỏ nhắn và mang theo mùi hương trà nhài dịu nhẹ. Anh đặt cô vào giường, đắp chăn cẩn thận và đứng nhìn cô hồi lâu dưới ánh đèn ngủ mờ ảo.

"Có lẽ... mình thực sự đã bắt đầu yêu cô ấy rồi." – Anh thầm nhủ.