MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTIỂU THỎ TRONG LÒNG BÀN TAYChương 1: TRONG CƠN MƯA LẠNH, CÓ MỘT BÀN TAY ẤM

TIỂU THỎ TRONG LÒNG BÀN TAY

Chương 1: TRONG CƠN MƯA LẠNH, CÓ MỘT BÀN TAY ẤM

2,228 từ · ~12 phút đọc

Đêm ở kinh thành thường gắn liền với sự xa hoa của những ánh đèn neon rực rỡ, nhưng đối với Lâm Du, đêm nay chỉ là một màu xám xịt và cái lạnh thấu xương của cơn mưa đầu mùa. Cậu đứng nép mình ở góc hành lang hẹp phía sau sảnh tiệc của khách sạn năm sao, đôi vai gầy nhỏ run lên bần bật dưới lớp áo sơ mi mỏng dính vào da thịt. Mùi hương của những loại nước hoa đắt tiền, mùi rượu vang và tiếng cười nói ồn ã từ phía bên trong thỉnh thoảng lọt qua khe cửa, giống như một thế giới khác hoàn toàn tách biệt với cậu.

Lâm Du là một Omega lặn. Ở cái tuổi mười tám, khi những bạn bè cùng trang lứa đang tận hưởng những ngày tháng rực rỡ nhất của thanh xuân, cậu lại giống như một món hàng cũ kỹ bị đem ra để trao đổi. Gia đình họ Lâm thực chất chưa bao giờ coi cậu là một thành viên. Đối với họ, cậu chỉ là một sự tồn tại dư thừa, một sai lầm của tạo hóa khi sinh ra là một Omega lặn với pheromone nhạt nhòa đến mức gần như không có. Và đêm nay, họ đưa cậu đến đây để dâng tặng cho một người đàn ông nào đó, nhằm đổi lấy một hợp đồng kinh doanh đang trên đà đổ vỡ.

Cậu sợ hãi. Nỗi sợ của Lâm Du không phải là sự gào thét hay chống đối mạnh mẽ, mà là sự im lặng, co cụm lại trong lớp vỏ bọc tội nghiệp của chính mình. Cậu cúi đầu, nhìn vào đôi giày vải đã sờn rách và đôi bàn tay gầy gộc, xanh xao vì lạnh. Cậu tự hỏi, liệu sau cánh cửa kia, cuộc đời cậu sẽ rẽ sang một hướng tối tăm đến nhường nào?

Đúng lúc đó, cửa sau của sảnh tiệc mở ra. Một luồng không khí ấm áp tràn ra, kèm theo đó là mùi gỗ tuyết tùng thâm trầm, mạnh mẽ nhưng không hề áp chế.

Lâm Du giật mình, theo bản năng lùi sát vào bức tường lạnh lẽo, đầu cúi thấp đến mức cằm chạm vào ngực. Cậu không dám ngước lên nhìn, chỉ thấy một đôi giày da đen bóng loáng, sạch sẽ đến mức không một hạt bụi dừng lại ngay trước mắt mình.

“Tại sao lại đứng đây?”

Một giọng nói trầm thấp, mang theo sự vững chãi của một người đàn ông trưởng thành vang lên. Nó không gay gắt, cũng không mang ý vị trêu chọc thường thấy của những gã Alpha giàu có mà Lâm Du từng gặp. Nó giống như một tiếng chuông trầm, vang vọng trong không gian tĩnh mịch của đêm mưa.

Lâm Du run rẩy, giọng nói nghẹn lại nơi cổ họng: “Tôi... tôi đang đợi...”

Hoắc Chấn Đình nhìn sinh vật nhỏ bé trước mặt. Trong mắt anh, cậu trai này giống như một chú thỏ nhỏ vừa bị dội nước lạnh, ướt sũng và đáng thương đến mức người ta chỉ muốn đưa tay ra che chở. Anh vốn là người lạnh lùng, danh tiếng của gia chủ họ Hoắc ở kinh thành này đủ để khiến người ta phải khiếp sợ. Anh ghét sự phiền phức, ghét những kẻ khóc lóc, nhưng nhìn đôi vai gầy ấy cứ run lên từng nhịp, trái tim vốn cứng nhắc của anh bỗng nhiên mềm xuống một góc.

Anh nhìn thấy trên cổ tay của cậu có những vết hằn đỏ, có lẽ là kết quả của việc bị ai đó kéo đi quá mạnh bạo. Ánh mắt anh tối sầm lại.

“Đi theo tôi.”

Lâm Du ngẩn người. Cậu lấy hết can đảm ngước nhìn lên. Trước mắt cậu là một người đàn ông cao lớn, diện bộ âu phục đen thủ công ôm sát cơ thể cường tráng. Gương mặt anh góc cạnh, đôi mắt sâu thẳm như chứa đựng cả một bầu trời đêm vắng lặng. Ánh mắt ấy không có sự ham muốn dơ bẩn, chỉ có một sự quan sát tĩnh lặng.

“Nhưng... gia đình tôi nói...” Lâm Du nhỏ giọng, hơi thở của cậu mang theo làn khói trắng trong không khí lạnh.

“Họ đã bán em cho tôi.” Hoắc Chấn Đình nói một cách bình thản, nhưng từ “bán” ấy lại khiến Lâm Du run bắn người. Cậu run rẩy vì nghĩ rằng mình sắp rơi vào một địa ngục khác.

Thấy sự sợ hãi tột độ trong mắt cậu bé, Hoắc Chấn Đình không giải thích thêm. Anh chỉ đơn giản là cởi chiếc áo khoác măng tô bằng len cao cấp trên người mình ra, rồi bước một bước lại gần. Lâm Du nhắm chặt mắt lại, nghĩ rằng mình sẽ bị đánh hoặc bị kéo đi, nhưng điều cậu nhận được lại là một hơi ấm bao trùm lấy toàn bộ cơ thể.

Chiếc áo khoác của anh rất to, phủ kín từ vai xuống tận đầu gối của cậu. Mùi gỗ tuyết tùng thanh khiết bao quanh lấy Lâm Du, giống như một bức tường ngăn cách cậu với cơn mưa lạnh lẽo bên ngoài. Đó là lần đầu tiên trong đời, Lâm Du cảm nhận được một thứ gọi là “sự bảo vệ”.

“Đừng đứng đây nữa, sẽ ốm mất.” Hoắc Chấn Đình vươn bàn tay to lớn của mình ra, nhưng khi thấy Lâm Du hơi rụt lại, anh khựng lại một nhịp rồi nhẹ nhàng nắm lấy tay áo của cậu, thay vì nắm trực tiếp vào bàn tay đang lạnh cóng kia.

Anh dẫn cậu ra phía xe đang chờ sẵn. Chiếc xe Rolls-Royce đen tuyền im lặng đứng đó như một mãnh thú trong đêm. Tài xế nhanh chóng mở cửa, Hoắc Chấn Đình để Lâm Du vào trước.

Bên trong xe rất ấm áp. Ghế da mềm mại khiến Lâm Du cảm thấy không chân thực. Cậu ngồi thu gọn trong một góc, tay vẫn giữ chặt lấy mép áo khoác của người đàn ông bên cạnh. Hoắc Chấn Đình không nói gì, anh lấy một chiếc khăn khô từ ngăn chứa đồ, đưa cho cậu.

“Lau tóc đi.”

Lâm Du nhận lấy, lí nhí: “Cảm ơn... ngài.”

“Tôi tên Hoắc Chấn Đình.” Anh nhìn ra cửa sổ, nơi những hạt mưa đang thi nhau đập vào mặt kính. “Từ giờ trở đi, em sẽ sống ở Hoắc gia. Không ai có thể ép buộc em làm điều em không muốn nữa.”

Lâm Du cầm chiếc khăn, động tác lau tóc dừng lại giữa chừng. Cậu nhìn nghiêng gương mặt của anh qua hình phản chiếu trên cửa kính. Câu nói ấy quá đỗi dịu dàng, dịu dàng đến mức khiến một người luôn bị đối xử tệ bạc như cậu cảm thấy sợ hãi. Cậu không biết liệu đây có phải là một giấc mơ, hay là khởi đầu của một loại giam cầm khác xinh đẹp hơn.

Suốt quãng đường về biệt thự, không gian trong xe rất yên tĩnh. Chỉ có tiếng máy nổ êm ru và tiếng nhịp tim đập loạn xạ của Lâm Du. Cậu lén lút hít một hơi thật sâu mùi hương trên chiếc áo khoác. Mùi tuyết tùng ấy dường như có khả năng xoa dịu những dây thần kinh đang căng thẳng của cậu.

Xe dừng lại trước một cổng biệt thự cổ kính nhưng đầy uy nghiêm. Khi cửa xe mở ra, gió lạnh lại ùa vào, nhưng lần này Hoắc Chấn Đình đã đứng sẵn ở đó, che chắn toàn bộ hướng gió cho cậu.

Anh dẫn cậu vào nhà. Quản gia và người hầu trong nhà đã đứng xếp hàng chờ sẵn, nhưng khi nhìn thấy vị gia chủ lạnh lùng của mình dẫn về một cậu bé trông nhếch nhác và nhỏ bé như vậy, ai nấy đều lộ vẻ ngạc nhiên. Tuy nhiên, dưới cái nhìn cảnh cáo của Hoắc Chấn Đình, họ nhanh chóng cúi đầu.

“Chuẩn bị nước nóng và một bát cháo loãng.” Anh phân phó với quản gia, rồi quay sang nhìn Lâm Du, người đang đứng ngơ ngác giữa phòng khách rộng lớn.

Phòng khách của Hoắc gia được bài trí theo tông màu trầm, sang trọng và có chút tĩnh mịch. Lâm Du đứng trên tấm thảm lông cừu mềm mại, đôi bàn chân trần của cậu (vì giày đã quá ướt nên cậu đã bỏ lại trên xe) lún sâu vào lớp lông ấm áp. Cậu cảm thấy mình thật lạc lõng, giống như một hạt bụi nhỏ vô tình rơi vào một cung điện hoàng gia.

Hoắc Chấn Đình nhận thấy cậu cứ đứng yên một chỗ, không dám nhúc nhích. Anh bước lại gần, giọng nói vẫn đều đều nhưng ấm hơn một chút: “Sau này em sẽ ở phòng tầng hai, ngay cạnh phòng tôi. Nếu thấy sợ hoặc cần gì, có thể gõ cửa.”

Lâm Du ngẩng đầu lên, đôi mắt ướt át nhìn anh: “Tôi... tôi phải làm gì để trả ơn ngài?”

Hoắc Chấn Đình nhìn vào đôi mắt trong veo nhưng đầy thương tổn ấy, anh khẽ đưa tay lên, định xoa đầu cậu nhưng rồi lại hạ xuống, chỉ chạm nhẹ vào vai áo.

“Chỉ cần ăn ngon, ngủ ngon và đừng run rẩy mỗi khi thấy tôi là được.”

Lâm Du mím môi, nước mắt bỗng dưng trào ra không rõ lý do. Có lẽ vì cái lạnh đã tan đi, hoặc vì lần đầu tiên có người nói với cậu rằng “ăn ngon, ngủ ngon” mới là điều quan trọng nhất.

Quản gia tiến lại gần: “Thưa cậu Lâm, mời đi theo tôi lên phòng tắm rửa.”

Lâm Du nhìn sang Hoắc Chấn Đình như để xin phép. Thấy anh gật đầu, cậu mới rụt rè bước theo quản gia. Mỗi bước chân của cậu đều rất nhẹ, giống như sợ làm bẩn sàn nhà sạch bóng của anh.

Hoắc Chấn Đình đứng dưới sảnh, nhìn bóng lưng gầy yếu ấy khuất dần sau cầu thang. Anh thở dài một tiếng, mùi hương Omega nhạt nhòa còn vương lại trong không khí khiến tâm trí anh có chút xao động. Anh không biết tại sao mình lại đưa ra quyết định mang cậu về, anh chỉ biết rằng khi nhìn thấy cậu đứng trong mưa, anh không thể chịu đựng được việc để mặc sinh mệnh nhỏ bé ấy lụi tàn.

Khoảng nửa tiếng sau, Lâm Du bước ra từ phòng tắm. Cậu được người hầu chuẩn bị cho một bộ đồ ngủ bằng lụa màu trắng sữa. Bộ đồ hơi rộng so với khung xương nhỏ nhắn của cậu, khiến cậu trông càng thêm nhỏ bé. Mái tóc đen hơi ẩm xõa trước trán, làn da vốn xanh xao nay nhờ nước nóng mà có chút hồng hào.

Trên bàn nhỏ trong phòng đã có sẵn một bát cháo nghi ngút khói và một ly sữa ấm. Lâm Du ngồi xuống, nhìn bát cháo rồi lại nhìn cửa phòng đang đóng kín. Cậu không dám ăn ngay, cho đến khi có tiếng gõ cửa nhẹ nhàng.

Hoắc Chấn Đình đẩy cửa bước vào. Anh đã thay một bộ đồ mặc nhà thoải mái hơn. Nhìn thấy cậu vẫn ngồi yên, anh nhíu mày nhẹ: “Sao không ăn? Không hợp khẩu vị sao?”

“Không... không phải ạ. Tôi đợi ngài...” Lâm Du nói nhỏ như tiếng muỗi kêu.

“Ăn đi, tôi đã ăn rồi.” Hoắc Chấn Đình ngồi xuống chiếc ghế bành đối diện. “Ăn xong thì đi ngủ. Ngày mai sẽ có người đưa em đi kiểm tra sức khỏe.”

Lâm Du cầm thìa lên, run run múc một miếng cháo. Vị ngọt thanh của gạo và thịt băm lan tỏa trong khoang miệng, sưởi ấm từ cổ họng xuống tận dạ dày. Cậu ăn từng chút một, rất chậm rãi và lễ phép. Hoắc Chấn Đình cứ thế im lặng ngồi nhìn cậu ăn, không khí giữa hai người không hề gượng ép, trái lại mang một sự bình yên kỳ lạ.

Khi Lâm Du ăn xong, anh cầm lấy ly sữa đưa cho cậu. “Uống hết cái này rồi đi ngủ. Đừng nghĩ ngợi gì cả, ở đây không ai làm hại em.”

Lâm Du nhận lấy ly sữa, hơi ấm từ ly thủy tinh truyền vào lòng bàn tay. Cậu nhìn anh, đôi mắt lộ ra sự tin tưởng mong manh: “Cảm ơn ngài Hoắc.”

“Gọi tên tôi, hoặc gọi là anh.” Hoắc Chấn Đình đứng dậy, chỉnh lại góc chăn cho cậu. “Ngủ ngon, thỏ nhỏ.”

Cánh cửa khép lại nhẹ nhàng. Lâm Du nằm trên chiếc giường êm ái nhất mà cậu từng được biết, vùi đầu vào chiếc gối thơm mùi nắng. Ngoài kia mưa vẫn rơi, nhưng trong căn phòng này, cái lạnh đã hoàn toàn bị xua tan. Lần đầu tiên sau mười tám năm, Lâm Du chìm vào giấc ngủ mà không phải giật mình tỉnh giấc vì sợ hãi.

Còn ở phòng bên cạnh, Hoắc Chấn Đình đứng bên cửa sổ, tay cầm một điếu thuốc chưa châm. Anh nhìn vào màn đêm, trong đầu là hình ảnh đôi mắt rưng rưng của cậu bé kia. Một cảm giác muốn được nuôi dưỡng, muốn được che chở trỗi dậy mạnh mẽ trong lòng vị Alpha quyền lực.

Hành trình chữa lành của họ, có lẽ chỉ vừa mới bắt đầu từ một bát cháo ấm và một chiếc áo khoác đẫm mùi tuyết tùng.