MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTIỂU THỎ TRONG LÒNG BÀN TAYChương 2: GIẤC NGỦ DƯỚI ÁNH ĐÈN VÀNG

TIỂU THỎ TRONG LÒNG BÀN TAY

Chương 2: GIẤC NGỦ DƯỚI ÁNH ĐÈN VÀNG

2,719 từ · ~14 phút đọc

Ánh sáng ban mai nhàn nhạt len lỏi qua khe rèm cửa bằng nhung xám, rải những vệt nắng mỏng manh lên tấm thảm lông cừu trong căn phòng rộng lớn. Lâm Du khẽ cựa mình, đôi lông mi dài rung động như cánh bướm rồi từ từ mở mắt. Điều đầu tiên cậu cảm nhận được không phải là cái lạnh lẽo của căn phòng áp mái cũ kỹ hay tiếng la mắng của người làm trong Lâm gia, mà là sự mềm mại đến khó tin của lớp chăn đệm bao quanh cơ thể.

Cậu ngơ ngác nhìn trần nhà cao vút với những họa tiết chạm trổ tinh xảo, rồi lại nhìn xuống bộ đồ ngủ bằng lụa trắng trên người mình. Ký ức về đêm qua ùa về – cơn mưa tầm tã, chiếc áo khoác thơm mùi gỗ tuyết tùng, và người đàn ông có đôi mắt sâu thẳm mang tên Hoắc Chấn Đình. Tất cả giống như một giấc mộng đẹp mà cậu sợ rằng chỉ cần mình cử động mạnh một chút, giấc mộng ấy sẽ tan biến như bọt xà phòng.

Lâm Du ngồi dậy một cách cẩn thận, hơi thở vẫn còn chút dè dặt. Cậu bước chân xuống giường, cảm giác đôi bàn chân trần được nâng niu bởi lớp thảm mềm mại khiến cậu thấy thật tội lỗi. Ở Lâm gia, cậu chưa bao giờ được phép đi chân trần trên những tấm thảm đắt tiền, vì họ nói đôi bàn chân của một đứa Omega lặn thấp kém sẽ làm bẩn sự sang trọng của căn nhà.

Cậu tiến về phía cửa sổ, rón rén như một chú mèo nhỏ. Bên ngoài, khu vườn của Hoắc gia hiện ra rộng lớn với những rặng cây được cắt tỉa cầu kỳ, những đóa hoa hồng còn đọng những hạt sương sớm long lanh. Khung cảnh yên bình đến mức khiến trái tim luôn thắt lại vì lo âu của Lâm Du có một khoảnh khắc được thả lỏng.

Cộc, cộc.

Tiếng gõ cửa nhẹ nhàng khiến Lâm Du giật thót mình, cơ thể theo bản năng co rụt lại, đôi vai gầy hơi nhô lên như tư thế phòng thủ.

"Em dậy chưa?"

Giọng nói trầm thấp của Hoắc Chấn Đình vang lên từ phía sau cánh cửa. Không đợi Lâm Du trả lời, cửa được đẩy ra một cách chậm rãi. Anh bước vào, trên người vẫn là bộ đồ mặc nhà đơn giản nhưng toát lên khí chất của một người nắm quyền. Ánh mắt anh lướt qua gương mặt còn chút ngái ngủ và mái tóc hơi rối của cậu, sự lạnh lùng thường ngày dường như đã bị gạt bỏ ở đâu đó bên ngoài căn phòng này.

"Em... chào anh." Lâm Du cúi đầu, hai bàn tay đan chặt vào nhau, giọng nói nhỏ như tiếng muỗi kêu.

Hoắc Chấn Đình bước lại gần. Mỗi bước chân của anh đều mang theo áp lực của một Alpha mạnh mẽ, nhưng anh đã cố ý thu liễm pheromone của mình lại để không làm cậu hoảng sợ. Anh dừng lại cách cậu một khoảng cách an toàn, đủ để cậu không cảm thấy bị áp chế.

"Đêm qua ngủ ngon không?" Anh hỏi, đôi mắt quan sát kỹ những quầng thâm dưới mắt cậu, có vẻ đã nhạt đi đôi chút so với hôm qua.

Lâm Du khẽ gật đầu, môi mím lại rồi mới thỏ thẻ: "Dạ... ngủ rất ngon ạ. Giường ở đây... rất ấm."

Hoắc Chấn Đình nhìn đôi bàn chân trần đang co quắp của cậu trên thảm, anh khẽ nhíu mày nhưng giọng vẫn dịu dàng: "Lần sau nhớ đi dép vào, sàn nhà buổi sáng vẫn còn lạnh lắm. Đừng để mình bị bệnh, tôi không thích người trong nhà mình húng hắng ho đâu."

Lời nhắc nhở mang theo một chút uy nghiêm khiến Lâm Du vội vàng gật đầu lia lịa: "Em nhớ rồi ạ, em sẽ không để mình bị bệnh đâu."

"Được rồi, xuống lầu ăn sáng. Quản gia đã chuẩn bị xong cả rồi."

Hoắc Chấn Đình xoay người đi trước, Lâm Du vội vã chạy lại phía giường tìm đôi dép đi trong nhà mà người hầu đã chuẩn bị từ trước, sau đó lạch bạch chạy theo sau anh. Cậu giữ một khoảng cách khoảng hai bước chân, nhìn bóng lưng rộng lớn của anh, trong lòng dâng lên một cảm giác kỳ lạ. Ở Lâm gia, cậu luôn phải đi sau mọi người, nhưng là để phục vụ, để bị sai bảo. Còn ở đây, đi sau anh, cậu cảm thấy mình như được dẫn đường, được một bóng râm khổng lồ che chắn khỏi cái nắng gắt của cuộc đời.

Phòng ăn của Hoắc gia cũng rộng lớn không kém. Chiếc bàn dài bằng gỗ gụ bóng loáng được bày biện vô số món ăn từ kiểu Á đến kiểu Âu. Lâm Du đứng khựng lại ở cửa phòng ăn, nhìn sự xa hoa trước mắt mà không dám bước vào. Cậu chưa bao giờ thấy nhiều đồ ăn đến thế chỉ cho một bữa sáng.

Hoắc Chấn Đình đã ngồi vào vị trí chủ tọa, anh thấy cậu đứng ngẩn ngơ thì hất cằm về phía chiếc ghế bên cạnh: "Ngồi đây."

Lâm Du rụt rè ngồi xuống, chỉ dám ngồi nửa mông trên mép ghế, lưng thẳng tắp, hai tay đặt trên đầu gối. Quản gia tiến lại gần định múc súp cho cậu, nhưng Hoắc Chấn Đình đã đưa tay ra ngăn lại. Anh tự tay múc một bát cháo hải sản nhỏ, thêm một chút hành lá và gừng thái sợi, rồi đặt ngay ngắn trước mặt Lâm Du.

"Ăn hết bát này, rồi uống thêm một ly nước cam. Em gầy quá, tôi không muốn nhìn thấy xương vai của em lộ ra dưới lớp áo như vậy."

Lâm Du nhìn bát cháo nghi ngút khói, hơi ấm bốc lên làm nhòe đi tầm mắt của cậu. Cậu cầm thìa, tay hơi run.

"Sao thế? Không hợp khẩu vị à?" Hoắc Chấn Đình dừng động tác cắt bánh mì, nhìn cậu.

"Dạ không... chỉ là..." Lâm Du nghẹn lời, cậu cúi đầu thật thấp để giấu đi đôi mắt đã bắt đầu đỏ hoe. "Ở nhà... em không được ăn sáng cùng bàn với mọi người. Em thường chỉ được ăn những gì còn sót lại ở trong bếp sau khi cả nhà đã xong bữa."

Bàn tay đang cầm dao dĩa của Hoắc Chấn Đình khựng lại. Một luồng khí lạnh lẽo tỏa ra từ người anh khiến không khí trong phòng ăn bỗng chốc đông cứng. Quản gia và người hầu đứng cạnh đó đều nín thở, họ biết gia chủ đang thực sự tức giận. Nhưng cơn giận ấy không hướng về cậu bé đáng thương trước mặt, mà hướng về những kẻ đã đối xử tệ bạc với một sinh linh bé nhỏ như vậy.

Anh hít một hơi sâu, cố gắng giữ giọng mình bình ổn nhất có thể: "Lâm Du, nhìn tôi."

Cậu bé run rẩy ngước mắt lên, một giọt nước mắt vô tình rơi xuống mu bàn tay gầy gộc.

"Ở đây là Hoắc gia. Từ giây phút em bước chân qua cánh cửa đó vào tối qua, em không còn là 'đứa trẻ thừa thãi' của bất kỳ ai nữa. Em là người của tôi. Em có quyền ngồi ở đây, có quyền ăn bất cứ thứ gì em muốn, và có quyền đòi hỏi sự chăm sóc tốt nhất. Hiểu chưa?"

Lâm Du ngây người nhìn anh. Những lời này giống như một loại sức mạnh vô hình xoa dịu đi những vết sẹo thâm tím trong tâm hồn cậu. Cậu khẽ gật đầu, dùng ống tay áo quệt ngang mắt, cố gắng nở một nụ cười dù nó vẫn còn mang theo sự nhút nhát.

"Em hiểu rồi ạ... Cảm ơn anh."

"Ngoan. Ăn đi."

Bữa sáng tiếp tục trong sự yên lặng, nhưng không còn là sự im lặng đáng sợ của đêm qua, mà là một sự tĩnh lặng của sự quan tâm thầm lặng. Hoắc Chấn Đình thỉnh thoảng lại gắp thêm một miếng bánh bao kim sa hay một chút trái cây vào đĩa của cậu. Anh nhận ra Lâm Du ăn rất ít, mỗi miếng đều nhai rất kỹ, giống như đang nâng niu từng chút hương vị một. Điều này khiến lòng anh dấy lên một nỗi xót xa vô hạn. Anh thầm thề rằng sẽ nuôi dưỡng chú thỏ nhỏ này thật tốt, để một ngày nào đó cậu có thể tự tin ngẩng đầu mà cười nói với anh.

Sau khi dùng bữa xong, Hoắc Chấn Đình lau tay bằng khăn ấm rồi nhìn đồng hồ.

"Lát nữa tôi có cuộc họp ở công ty. Em cứ ở nhà, muốn đi đâu trong biệt thự cũng được. Quản gia Lâm sẽ giới thiệu cho em các phòng chức năng. Nếu thấy chán, em có thể vào thư viện xem sách, ở đó có rất nhiều truyện tranh và tiểu thuyết."

Lâm Du nghe đến "đi làm", trong lòng bỗng chốc hụt hẫng. Cậu sợ cảm giác bị bỏ lại một mình trong một không gian lạ lẫm. Cậu vô thức túm lấy góc áo của Hoắc Chấn Đình khi anh vừa đứng dậy.

"Anh... anh bao giờ thì về ạ?"

Hoắc Chấn Đình cúi xuống nhìn bàn tay nhỏ bé đang bấu chặt lấy mình. Sự phụ thuộc ban đầu này của cậu khiến anh cảm thấy một loại thỏa mãn kỳ lạ của một Alpha khi bảo vệ được người của mình. Anh đưa bàn tay to lớn lên, lần này anh không còn đắn đo nữa mà đặt hẳn lên mái tóc mềm mại của cậu, xoa nhẹ.

"Tầm chiều tôi sẽ về. Tôi sẽ mua bánh ngọt cho em. Em thích vị gì?"

Lâm Du cảm nhận được hơi ấm từ lòng bàn tay anh truyền qua đỉnh đầu, lan tỏa khắp cơ thể. Cậu ngơ ngác một chút rồi lí nhí: "Em... em thích vị dâu ạ."

"Được, vị dâu. Ở nhà ngoan, nghe lời quản gia. Đừng có trốn vào góc nào đó mà khóc, rõ chưa?"

Lâm Du ngượng ngùng buông tay ra, hai gò má thoáng hiện lên ráng mây hồng nhạt: "Dạ, em biết rồi. Anh... anh đi làm thuận lợi ạ."

Hoắc Chấn Đình khẽ cười – một nụ cười rất mỏng, gần như không thấy rõ, nhưng đủ để khiến những người hầu trong nhà phải kinh ngạc. Vị gia chủ vốn được mệnh danh là "diêm vương mặt lạnh" của họ, hóa ra cũng có lúc dịu dàng đến thế.

Anh rời đi, để lại Lâm Du đứng ở sảnh lớn nhìn theo bóng chiếc xe dần khuất sau cánh cổng sắt. Quản gia Lâm bước lại gần, cung kính nói: "Cậu Lâm, để tôi dẫn cậu đi tham quan nhà nhé? Ngài Hoắc đã dặn tôi phải chăm sóc cậu thật kỹ, nếu cậu thấy không thoải mái ở đâu cứ nói với tôi."

Lâm Du nhìn vị quản gia già có gương mặt hiền từ, cậu khẽ cúi chào: "Cảm ơn ông, phiền ông rồi ạ."

Suốt buổi sáng hôm đó, Lâm Du được dẫn đi qua những dãy hành lang dài dằng dặc. Cậu đặc biệt thích thư viện của nhà họ Hoắc. Đó là một căn phòng khổng lồ với những giá sách cao chạm trần, mùi giấy thơm dịu và mùi gỗ đàn hương lan tỏa. Có một góc nhỏ cạnh cửa sổ lớn nhìn ra hồ nước phía sau nhà, ở đó có một chiếc ghế lười mềm mại.

Lâm Du ngồi vào đó, ôm một cuốn sách ảnh về các loài hoa. Cậu không đọc được nhiều chữ vì việc học ở Lâm gia thường xuyên bị gián đoạn do phải làm việc nhà, nhưng cậu thích nhìn những hình ảnh rực rỡ này. Ánh nắng buổi trưa vàng óng ả đổ xuống người cậu, khiến cậu giống như một thiên sứ nhỏ đang say sưa với thế giới của riêng mình.

Tuy nhiên, trong lòng cậu vẫn luôn canh cánh một nỗi lo. Cậu tự hỏi mình có thể ở đây bao lâu? Liệu khi Hoắc Chấn Đình chán một món đồ chơi cũ kỹ và nhút nhát như cậu, anh có trả cậu về cho Lâm gia không? Ý nghĩ đó khiến Lâm Du run rẩy. Cậu khép cuốn sách lại, vùi mặt vào đầu gối.

"Không được khóc... Anh ấy nói không được trốn một góc mà khóc..." Cậu tự lẩm bẩm với chính mình, cố gắng hít thở sâu để ngăn những giọt nước mắt chực trào.

Cậu đứng dậy, đi xuống bếp. Cậu nghĩ mình nên làm gì đó để tỏ ra mình có ích.

"Ông quản gia ơi, cháu có thể giúp gì trong bếp không ạ? Cháu biết lau dọn, biết nhặt rau, cháu làm gì cũng được ạ." Lâm Du đứng ở cửa bếp, khẩn khoản nhìn quản gia Lâm.

Quản gia Lâm đang kiểm tra thực đơn buổi tối, nghe thấy vậy thì giật mình: "Ôi cậu Lâm, không được đâu ạ! Ngài Hoắc mà biết tôi để cậu làm việc nhà thì ngài ấy sẽ lột da tôi mất. Cậu là khách quý, không, cậu là người của ngài ấy, cậu chỉ cần nghỉ ngơi thôi."

"Nhưng cháu... cháu không làm gì thì cháu thấy sợ lắm." Lâm Du nắm lấy vạt áo, giọng run run. "Cháu sợ mình vô dụng rồi sẽ bị đuổi đi."

Nhìn đôi mắt ngấn lệ của cậu bé, quản gia Lâm thở dài thương xót. Ông hiểu những gì đứa trẻ này đã phải trải qua. Sau một hồi suy nghĩ, ông đưa cho cậu một chiếc khăn lụa nhỏ.

"Vậy thế này nhé, cậu giúp tôi lau những lọ hoa pha lê ở phòng khách được không? Việc này rất nhẹ nhàng, ngài Hoắc chắc sẽ không trách đâu."

Lâm Du lập tức sáng rực mắt, cậu nhận lấy chiếc khăn như nhận lấy một báu vật: "Dạ được ạ! Cháu sẽ lau thật sạch!"

Cả buổi chiều hôm đó, người ta thấy một thiếu niên nhỏ nhắn tỉ mẩn đứng lau từng chiếc lọ hoa trong phòng khách. Cậu làm việc một cách nghiêm túc và thành kính, giống như đó là nhiệm vụ quan trọng nhất thế gian.

Khi mặt trời bắt đầu lặn, nhuộm đỏ cả một vùng trời kinh đô, tiếng động cơ xe quen thuộc lại vang lên ngoài sân. Lâm Du buông chiếc khăn xuống, tim đập thình thịch. Cậu chạy vội ra cửa, vừa lúc Hoắc Chấn Đình bước vào nhà.

Anh vẫn phong độ như thế, nhưng trên tay lại xách một chiếc hộp giấy tinh tế có thắt nơ hồng. Thấy cậu chạy ra đón, đôi lông mày đang nhíu lại vì mệt mỏi của anh bỗng giãn ra.

"Em ra đón tôi à?"

Lâm Du dừng lại trước mặt anh, thở hổn hển, đôi mắt lấp lánh niềm vui: "Anh về rồi!"

Hoắc Chấn Đình đưa chiếc hộp cho cậu: "Bánh dâu của em đây. Và cả cái này nữa."

Anh lấy ra từ túi áo một chiếc điện thoại đời mới nhất, màu trắng ngọc trai.

"Trong này có số của tôi. Sau này có chuyện gì, hoặc chỉ đơn giản là muốn nói chuyện, em có thể gọi cho tôi bất cứ lúc nào."

Lâm Du nhận lấy chiếc hộp và chiếc điện thoại, đôi bàn tay gầy gộc của cậu run lên vì xúc động. Cậu nhìn anh, rồi bỗng nhiên bước tới một bước, đánh liều vòng tay ôm lấy eo anh. Đầu cậu tựa vào lồng ngực vững chãi, giọng nói nghẹn ngào:

"Cảm ơn anh... Cảm ơn anh vì đã không bỏ rơi em."

Hoắc Chấn Đình sững sờ. Đây là lần đầu tiên có người chủ động ôm anh mà không mang theo bất kỳ mục đích lợi dụng nào, chỉ đơn thuần là sự biết ơn và tìm kiếm sự an toàn. Anh im lặng một lúc, rồi từ từ vòng tay bao bọc lấy tấm lưng nhỏ bé của cậu, hơi thở mang theo mùi tuyết tùng bao phủ lấy Lâm Du.

"Đã nói rồi, em là người của tôi. Sẽ không ai bỏ rơi em nữa."

Dưới ánh đèn vàng ấm áp của sảnh lớn, bóng hai người đổ dài trên sàn nhà, lồng vào nhau, tạo nên một bức tranh yên bình đến lạ thường.