Bữa tối tại Hoắc gia diễn ra trong một bầu không khí tĩnh lặng nhưng không hề nặng nề. Ánh đèn chùm pha lê tỏa ra những tia sáng vàng dịu, phản chiếu lên bộ đồ sứ trắng tinh khôi trên bàn ăn. Lâm Du ngồi đối diện với Hoắc Chấn Đình, đôi tay nhỏ bé cầm thìa một cách cẩn trọng, thi thoảng cậu lại lén ngước mắt nhìn người đàn ông đang thong thả dùng bữa phía đối diện.
Hoắc Chấn Đình là một người rất quy củ. Ngay cả khi ở nhà, dáng ngồi của anh vẫn thẳng tắp, từng động tác cắt bít tết hay cầm ly rượu vang đều toát lên vẻ phong thái của một người được giáo dục nghiêm ngặt từ nhỏ. Nhưng kỳ lạ thay, sự uy nghiêm ấy không làm Lâm Du cảm thấy bị đe dọa như trước nữa. Có lẽ là do chiếc ôm ở sảnh lớn lúc chiều đã giúp cậu tìm thấy một chút điểm tựa trong tâm hồn vốn dĩ mỏng manh của mình.
"Bánh dâu lúc nãy... em có thích không?" Hoắc Chấn Đình đặt ly nước xuống, thanh âm trầm thấp phá vỡ sự yên lặng.
Lâm Du khẽ giật mình, vội vàng nuốt miếng cháo nhỏ rồi đáp: "Dạ thích lắm ạ. Nó... nó ngọt và mềm hơn tất cả những gì em từng được ăn."
"Thích là tốt. Sau này mỗi ngày tôi sẽ bảo tài xế mua về cho em một loại khác nhau." Hoắc Chấn Đình nhìn vào gò má hơi ửng hồng của cậu, trong lòng thầm tính toán một kế hoạch bồi bổ dài hạn. Cậu bé này thực sự quá gầy, ngay cả khi mặc bộ đồ ngủ bằng lụa đắt tiền, trông cậu vẫn như một nhành liễu nhỏ có thể bị gió thổi gãy bất cứ lúc nào.
Sau bữa tối, Hoắc Chấn Đình đưa Lâm Du lên lầu. Anh dừng lại trước cửa phòng cậu, bàn tay đặt trên nắm cửa nhưng chưa vội mở ra.
"Tối nay tôi có chút hồ sơ cần xử lý ở thư phòng. Nếu em thấy khó ngủ hoặc gặp ác mộng, cứ sang gõ cửa phòng tôi. Đừng sợ làm phiền, tôi thường làm việc rất muộn."
Lâm Du nắm lấy vạt áo, khẽ gật đầu: "Em biết rồi ạ. Anh... anh cũng đừng làm việc quá khuya, sẽ hại sức khỏe."
Câu quan tâm vụng về của cậu khiến đôi mắt Hoắc Chấn Đình hiện lên một chút ý cười. Anh không nói gì, chỉ vỗ nhẹ lên vai cậu rồi xoay người đi về phía cuối hành lang.
Lâm Du trở vào phòng, đóng cửa lại. Căn phòng của cậu bây giờ đã được quản gia chuẩn bị thêm rất nhiều thứ. Một chiếc bình hoa bằng thủy tinh đặt trên bàn trang điểm, bên trong là những nhành hoa linh lan trắng muốt tỏa hương thơm dịu nhẹ. Cậu ngồi xuống mép giường, nhìn chiếc điện thoại mới mà anh tặng đặt bên gối. Cậu cầm nó lên, ngón tay lướt nhẹ trên mặt kính bóng loáng. Trong danh bạ chỉ có duy nhất một cái tên: Hoắc Chấn Đình.
Cậu lẩm bẩm cái tên đó trong miệng, cảm giác ngọt ngào lạ lùng lan tỏa nơi đầu lưỡi.
Lâm Du quyết định đi tắm để rũ bỏ cảm giác mệt mỏi. Trong phòng tắm sang trọng với bồn tắm lớn và hương tinh dầu oải hương tinh tế, cậu chậm rãi cởi bỏ lớp áo lụa. Khi lớp vải trượt xuống khỏi đôi vai gầy, những vết tích của quá khứ bắt đầu hiện rõ dưới ánh đèn.
Đó không phải là những vết thương mới, nhưng chúng là những vết sẹo không bao giờ phai nhạt. Trên tấm lưng trắng nõn nà của một Omega là những vết lằn mờ nhạt do roi mây gây ra, có lẽ là từ những lần cậu bị người nhà Lâm gia trừng phạt vì những lỗi lầm nhỏ nhặt như làm vỡ một chiếc bát hay không kịp lau sạch sàn nhà. Ở mạn sườn trái còn có một vết sẹo nhỏ tròn trịa, dấu vết của một lần bị tàn thuốc lá châm vào khi gã anh trai hờ của cậu say xỉn và trút giận lên đứa em "vô dụng".
Lâm Du đứng trước gương, đưa tay sờ vào những vết sẹo ấy. Cậu nhìn chính mình trong gương, một sinh linh nhạt nhòa, yếu ớt. Cậu tự hỏi, nếu Hoắc Chấn Đình nhìn thấy những thứ xấu xí này trên người cậu, liệu anh có còn muốn che chở cho cậu nữa không? Liệu anh có thấy ghê tởm một món đồ đã bị tổn thương và "lỗi" như cậu không?
Nỗi sợ hãi đột ngột ập đến khiến Lâm Du run rẩy. Cậu nhanh chóng bước vào bồn nước nóng, cố gắng dùng nước để gột rửa đi những suy nghĩ tiêu cực. Nhưng càng ở trong không gian kín, những ký ức buồn bã lại càng dễ dàng tìm về. Cậu nhớ lại những đêm đông lạnh lẽo ở Lâm gia, khi cậu phải nằm co quắp trên nền đất nhà bếp, ôm lấy cái bụng đói để ngủ. Cậu nhớ lại những ánh mắt khinh miệt của người hầu khi họ thấy cậu bị đánh đập.
Nước trong bồn vẫn ấm, nhưng Lâm Du lại cảm thấy lạnh. Cậu vội vã tắm xong, mặc đồ vào rồi trèo lên giường, kéo chăn kín mít đến tận cổ.
Căn phòng rất yên tĩnh, nhưng chính sự yên tĩnh đó lại làm nổi bật tiếng gió rít qua khe cửa sổ và tiếng mưa lách tách bắt đầu rơi bên ngoài. Đêm nay trời lại mưa. Tiếng sấm xa xăm vọng lại khiến Lâm Du giật mình. Cậu vốn rất sợ sấm sét. Mỗi khi có sấm, cậu thường trốn vào gầm giường hoặc tủ quần áo, bịt tai lại và khóc thầm.
Đùng!
Một tiếng sét lớn vang lên ngay trên đỉnh đầu biệt thự. Lâm Du hét lên một tiếng nhỏ, cả người rụt sâu vào trong chăn, đôi bàn tay gầy gộc bịt chặt lấy tai. Toàn thân cậu run lên bần bật, những ký ức về việc bị nhốt trong kho chứa đồ tối tăm vào những ngày bão bùng lại hiện về rõ mồn một.
Cậu cảm thấy hơi thở của mình trở nên dồn dập, lồng ngực thắt lại vì thiếu oxy. Trong cơn hoảng loạn, cậu nhớ đến lời nói của Hoắc Chấn Đình: "Cứ sang gõ cửa phòng tôi."
Lâm Du đấu tranh tư tưởng dữ dội. Một bên là nỗi sợ hãi tột độ, một bên là sự e dè không dám làm phiền anh. Nhưng rồi một tiếng sét khác, lớn hơn cả lúc nãy, đã đánh tan chút lý trí còn lại của cậu. Lâm Du tung chăn, chạy chân trần ra khỏi phòng.
Hành lang tối mờ, chỉ có ánh đèn hắt ra từ khe cửa thư phòng của Hoắc Chấn Đình ở cuối dãy. Lâm Du chạy như bay tới đó, đôi bàn chân nhỏ chạm lên sàn gỗ phát ra những tiếng bạch bạch vội vã. Cậu dừng trước cửa thư phòng, tay đưa lên định gõ nhưng rồi lại khựng lại.
Cậu nghe thấy tiếng lật giấy bên trong, tiếng bút ký sột soạt. Anh đang làm việc, anh là một người bận rộn như vậy, cậu lấy tư cách gì để làm phiền anh chỉ vì một tiếng sấm?
Lâm Du đứng đó, nước mắt đã bắt đầu rơi lã chã. Cậu ngồi sụp xuống ngay trước cửa phòng anh, ôm lấy đầu gối, cố gắng không phát ra tiếng khóc. Cậu nghĩ, chỉ cần ở gần anh một chút thế này thôi, mùi hương tuyết tùng phảng phất qua khe cửa cũng đủ để cậu thấy an tâm hơn rồi.
Bên trong thư phòng, Hoắc Chấn Đình đang xem xét một bản hợp đồng quan trọng. Tuy nhiên, sự tập trung của anh đã bị phân tán ngay khi nghe thấy những tiếng bước chân vội vã bên ngoài. Anh vốn là một Alpha có thính giác cực kỳ nhạy bén, và hơn hết, anh luôn để ý đến mọi động tĩnh từ phía căn phòng của Lâm Du.
Khi tiếng bước chân dừng lại ngay trước cửa phòng mình nhưng không có tiếng gõ cửa, Hoắc Chấn Đình nhíu mày. Anh đặt bút xuống, đứng dậy và đi về phía cửa.
Cánh cửa gỗ nặng nề mở ra, Hoắc Chấn Đình sững người khi nhìn thấy một cái "kén" nhỏ đang cuộn tròn ngay dưới chân mình. Lâm Du ngước khuôn mặt đẫm lệ lên nhìn anh, đôi mắt sưng đỏ và hơi thở hổn hển vì sợ hãi.
"Em làm sao thế này?" Hoắc Chấn Đình hốt hoảng, anh lập tức cúi xuống bế thốc cậu lên.
Cơ thể Lâm Du lạnh toát, cậu vô thức bám chặt lấy cổ áo anh như người sắp chết đuối vớ được cọc. "Sấm... sấm to quá... Em... em sợ..." Cậu nói trong tiếng nấc nghẹn.
Hoắc Chấn Đình thở dài một hơi đầy xót xa. Anh bế cậu vào trong thư phòng, đặt cậu ngồi lên chiếc ghế bành bọc da lớn cạnh bàn làm việc, rồi quấn cho cậu một tấm chăn ấm.
"Tôi đã nói là cứ gõ cửa mà, sao lại ngồi ở hành lang lạnh lẽo như vậy?" Anh quỳ một chân xuống trước mặt cậu, cầm lấy đôi bàn chân đang lạnh ngắt của cậu xoa nhẹ để giữ ấm.
Lâm Du sụt sịt, giọng nói vẫn còn run: "Em sợ... sợ làm phiền anh làm việc. Anh bận nhiều việc như thế..."
"Không có việc gì quan trọng hơn việc em thấy sợ cả." Hoắc Chấn Đình ngước nhìn cậu, ánh mắt anh chứa đựng sự nghiêm túc và một chút trách cứ dịu dàng. "Lâm Du, em phải nhớ kỹ điều này: Ở Hoắc gia, em không cần phải hiểu chuyện đến mức khiến người khác đau lòng như vậy. Hiểu không?"
Lâm Du nhìn sâu vào đôi mắt của anh. Lần đầu tiên trong đời, có một người nói với cậu rằng cậu không cần phải "hiểu chuyện". Ở Lâm gia, "hiểu chuyện" đồng nghĩa với việc không được đòi hỏi, không được khóc, và phải làm mọi thứ để người khác hài lòng. Nhưng người đàn ông này lại bảo cậu đừng làm thế.
Cậu khẽ gật đầu, vươn một ngón tay nhỏ ra, rụt rè chạm vào mu bàn tay của anh. "Vâng... em nhớ rồi ạ."
Hoắc Chấn Đình thấy cậu đã bình tĩnh hơn, anh định đứng dậy quay lại bàn làm việc, nhưng Lâm Du lại níu tay áo anh lại.
"Anh... anh có thể cho em ngồi ở đây được không? Em sẽ không làm ồn đâu, em chỉ muốn... nhìn thấy anh thôi."
Nhìn vẻ mặt mong cầu của cậu, Hoắc Chấn Đình làm sao có thể từ chối. Anh gật đầu, kéo ghế lại gần bàn làm việc hơn. "Được, em cứ ngồi đây. Nếu buồn ngủ thì cứ ngủ trên ghế, chăn rất ấm."
Thế là, trong căn thư phòng yên tĩnh, dưới ánh đèn bàn ấm áp, một người đàn ông quyền lực tiếp tục xử lý những con số hàng tỷ đô la, còn một cậu bé Omega nhỏ bé ngồi cuộn tròn trong chăn, chăm chú nhìn bóng lưng của người ấy.
Lâm Du nhìn cách Hoắc Chấn Đình làm việc. Khi anh tập trung, đôi lông mày hơi nhíu lại, sống mũi cao thẳng tạo nên một đường nét cương nghị. Đôi bàn tay của anh lướt trên bàn phím hay cầm bút ký tên đều mang một vẻ đẹp lực lượng và dứt khoát. Cậu thấy trái tim mình đập từng nhịp đều đặn và bình yên. Tiếng sấm bên ngoài vẫn còn, nhưng giờ đây nó dường như đã lùi xa vào một không gian khác, không còn đủ sức làm cậu run rẩy nữa.
Khoảng một tiếng sau, cơn buồn ngủ bắt đầu bủa vây Lâm Du. Đầu cậu gật gù, đôi mắt lim dim dần. Trước khi chìm vào giấc ngủ, cậu vẫn kịp thấy Hoắc Chấn Đình đứng dậy, đi lại phía mình.
Anh nhẹ nhàng điều chỉnh tư thế ngồi cho cậu để cậu không bị mỏi cổ, rồi vuốt nhẹ những sợi tóc lòa xòa trước trán cậu.
"Ngủ ngon nhé, thỏ nhỏ."
Giọng nói ấy là thứ cuối cùng Lâm Du nghe thấy trước khi rơi vào một giấc mơ không còn nước mắt và những trận đòn roi. Trong mơ, cậu thấy mình đang chạy trên một cánh đồng cỏ rộng lớn, và ở phía xa, có một người đàn ông luôn dang rộng vòng tay chờ đợi cậu trở về.
Hoắc Chấn Đình nhìn cậu bé đã ngủ say, hơi thở đều đặn và bình thản. Anh không quay lại bàn làm việc ngay mà cứ đứng đó quan sát cậu. Anh nhận thấy chiếc cổ áo sơ mi của cậu hơi lệch, để lộ ra một phần nhỏ của vết sẹo cũ trên xương quai xanh.
Đôi mắt anh nheo lại, một tia lạnh lẽo xẹt qua. Anh biết, để chữa lành cho một tâm hồn đã chịu quá nhiều tổn thương như thế này, chỉ có tình yêu thôi là chưa đủ, mà còn cần cả sự kiên nhẫn vô tận. Nhưng anh không vội. Anh có cả đời để bù đắp cho cậu, để xóa đi những vết sẹo ấy bằng hơi ấm của chính mình.
Anh cúi người, đặt một nụ hôn nhẹ nhàng, thoáng qua như hơi gió lên trán cậu.
"Tôi sẽ không để bất kỳ ai làm em đau thêm một lần nào nữa."
Đêm đó, Hoắc Chấn Đình không quay lại làm việc. Anh bế cậu về phòng, đặt cậu nằm xuống giường rồi chính mình cũng nằm bên cạnh, để cậu gối đầu lên cánh tay mình. Anh muốn khi cậu tỉnh dậy vào sáng mai, điều đầu tiên cậu thấy sẽ là sự hiện diện của anh, để cậu biết rằng mình thực sự đã an toàn.
Mưa ngoài kia đã tạnh hẳn, chỉ còn lại tiếng lá cây xào xạc trong gió đêm, như một lời hát ru dịu dàng cho đôi người đang chìm trong giấc nồng.