MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTIỂU THỎ TRONG LÒNG BÀN TAYChương 4: GIỌT NẮNG TRÊN CỬA SỔ VÀ BỮA SÁNG VỤNG VỀ

TIỂU THỎ TRONG LÒNG BÀN TAY

Chương 4: GIỌT NẮNG TRÊN CỬA SỔ VÀ BỮA SÁNG VỤNG VỀ

2,439 từ · ~13 phút đọc

Khi tia nắng đầu tiên của ngày mới xuyên qua lớp rèm cửa mỏng, nhảy nhót trên gương mặt thanh tú của Lâm Du, cậu khẽ nhíu mày rồi từ từ tỉnh giấc. Cảm giác đầu tiên không phải là sự trống trải thường thấy, mà là một hơi ấm vững chãi bao bọc lấy tấm lưng. Lâm Du cứng đờ người, hơi thở bỗng chốc đình trệ khi nhận ra mình đang nằm gọn trong vòng tay của một người khác.

Mùi gỗ tuyết tùng nồng đậm và nam tính vây hãm lấy các giác quan của cậu. Lâm Du run rẩy, chầm chậm quay đầu lại. Ngay sát bên cạnh cậu, gương mặt của Hoắc Chấn Đình phóng đại rõ nét. Khi ngủ, những đường nét cương nghị trên gương mặt anh dường như dịu lại, không còn vẻ sắc sảo, lạnh lùng như lúc ở trên thương trường. Hơi thở của anh đều đặn, nóng hổi phả vào đỉnh đầu cậu.

Lâm Du cảm thấy mặt mình nóng bừng. Cậu chưa bao giờ nằm gần ai đến thế, lại càng chưa bao giờ được một Alpha ôm vào lòng để ngủ suốt cả đêm. Cảm giác này vừa lạ lẫm, vừa khiến cậu thấy mình như một kẻ tội đồ đang đánh cắp báu vật của thượng đế. Cậu muốn ngồi dậy, nhưng lại sợ làm anh thức giấc, thế là chỉ đành nằm im, đôi mắt tròn xoe nhìn chằm chằm vào bờ ngực rộng lớn bên dưới lớp áo ngủ của anh.

Bỗng nhiên, đôi tay đang vòng qua eo cậu siết nhẹ một cái. Hoắc Chấn Đình mở mắt, đôi đồng tử thâm trầm ấy ngay lập tức bắt gặp ánh nhìn của cậu.

"Dậy rồi sao?" Giọng anh khàn khàn vì mới tỉnh giấc, mang theo một loại phong vị quyến rũ chết người.

"Dạ... dạ, em... em chào anh." Lâm Du lắp bắp, vội vàng cụp mắt xuống, không dám nhìn thẳng vào anh.

Hoắc Chấn Đình nhìn bộ dạng như chú thỏ nhỏ bị bắt quả tang đang ăn vụng của cậu, khóe môi khẽ cong lên. Anh buông tay ra, chống một tay xuống giường, nhìn xuống cậu: "Đêm qua em ngủ rất ngoan, không còn gặp ác mộng nữa."

Lâm Du nhớ lại việc mình đã chạy sang thư phòng rồi ngủ quên trên ghế, sau đó lại được anh bế về đây, trong lòng không khỏi xấu hổ. "Em xin lỗi... tối qua em đã làm phiền anh."

"Tôi đã nói rồi, đừng nói lời xin lỗi với tôi về những chuyện như thế." Hoắc Chấn Đình ngồi dậy, vươn vai một cái, cơ bắp dưới lớp áo lụa chuyển động mạnh mẽ. "Em nằm thêm một lát đi, tôi đi tắm rồi chúng ta xuống ăn sáng."

Khi bóng dáng cao lớn của anh biến mất sau cánh cửa phòng tắm, Lâm Du mới dám thở phào một hơi thật dài. Cậu vùi mặt vào gối, nơi vẫn còn vương lại hơi ấm và mùi hương của anh. Trái tim cậu đập liên hồi như muốn nhảy khỏi lồng ngực. Cậu tự nhắc nhở bản thân rằng mình phải thật ngoan, phải làm gì đó để bù đắp cho sự tử tế của anh.

Nghĩ là làm, Lâm Du bật dậy khỏi giường. Cậu chợt nhớ ra ở Lâm gia, mỗi sáng cậu đều phải dậy sớm để chuẩn bị trà và cà phê cho mọi người. Dù ở đây có rất nhiều người hầu, nhưng cậu vẫn muốn chính tay mình làm một cái gì đó cho Hoắc Chấn Đình.

Cậu lén lút đi xuống bếp. Lúc này, căn bếp rộng lớn của biệt thự đang nhộn nhịp tiếng dao thớt. Quản gia Lâm thấy cậu xuống thì vội vã chạy lại.

"Cậu Lâm, sao cậu dậy sớm thế? Cần gì cứ bảo chúng tôi."

Lâm Du bối rối vò vạt áo: "Ông ơi... cháu có thể tự tay pha một ly cà phê cho anh Hoắc được không ạ? Cháu... cháu biết cách pha cà phê đen mà anh ấy hay uống."

Quản gia Lâm nhìn vẻ mặt khẩn cầu và chân thành của cậu bé, không nỡ từ chối: "Được rồi, nhưng cậu phải cẩn thận với máy pha cà phê nhé, nó hơi nóng đấy."

Lâm Du gật đầu lia lịa. Cậu đứng trước chiếc máy pha cà phê đắt tiền, tỉ mỉ thực hiện từng công đoạn một. Đôi bàn tay gầy gộc của cậu di chuyển một cách khéo léo nhưng vẫn không giấu nổi sự hồi hộp. Cậu nhớ anh thường uống cà phê không đường, vị đắng gắt nhưng thanh sạch. Cậu cũng chuẩn bị thêm một khay nhỏ với một vài chiếc bánh quy lạt mà cậu thấy trong tủ kính.

Khi Hoắc Chấn Đình bước xuống lầu trong bộ âu phục chỉnh tề, anh hơi ngạc nhiên khi thấy bàn ăn vẫn trống không, còn từ phía bếp, một bóng dáng nhỏ bé đang cẩn thận bưng một chiếc khay đi ra.

Lâm Du bước đi rất chậm, mắt dán chặt vào ly cà phê như sợ làm đổ một giọt nào. Khi nhìn thấy Hoắc Chấn Đình đã đứng ở đầu cầu thang, cậu giật mình, chiếc khay hơi chao đảo.

"Cẩn thận!" Hoắc Chấn Đình bước nhanh tới, đỡ lấy chiếc khay từ tay cậu.

Lâm Du ngước nhìn anh, hơi thở hơi gấp: "Em... em pha cà phê cho anh. Anh dùng thử xem có vừa miệng không ạ?"

Hoắc Chấn Đình nhìn ly cà phê bốc khói nghi ngút, rồi lại nhìn đôi bàn tay của cậu đang giấu ra sau lưng. Anh nhanh chóng bắt lấy tay cậu, lật lòng bàn tay lên. Quả nhiên, trên đầu ngón tay của cậu có một vết đỏ nhỏ, chắc chắn là do chạm phải vòi nước nóng của máy pha cà phê.

"Tại sao lại tự làm những việc này?" Giọng anh trầm xuống, có chút không vui.

Lâm Du sợ hãi rụt tay lại: "Em... em chỉ muốn làm gì đó cho anh. Em thấy mình ở đây mà không làm gì thì..."

"Lâm Du." Hoắc Chấn Đình ngắt lời cậu, anh đặt chiếc khay lên bàn, rồi nắm lấy cả hai tay cậu, kéo cậu lại gần. "Tôi mang em về đây không phải để em làm người hầu. Những việc này đã có người làm. Ngón tay em bị bỏng rồi, em có biết tôi sẽ xót không?"

Từ "xót" ấy khiến Lâm Du sững sờ. Cậu chớp chớp mắt, cảm thấy một luồng điện xẹt qua tim. Cậu nhìn vết đỏ trên ngón tay mình, rồi lại nhìn anh, giọng lí nhí: "Em xin lỗi... em không thấy đau đâu ạ. Chỉ một chút thôi."

Hoắc Chấn Đình thở dài, anh đưa ngón tay bị đỏ của cậu lên môi, khẽ hà hơi ấm vào đó rồi thổi nhẹ. Hành động dịu dàng đến cực điểm này khiến Lâm Du hoàn toàn hóa đá. Cậu cảm nhận được đôi môi mềm mại của anh chạm nhẹ qua da thịt mình, cảm giác tê dại lan tận xương tủy.

"Ngồi xuống đi. Để tôi xem ly cà phê em pha thế nào."

Hoắc Chấn Đình ngồi xuống, cầm ly cà phê lên nhấp một ngụm. Thực tế, cà phê cậu pha có chút hơi loãng, vị không được đậm đà như barista chuyên nghiệp trong nhà làm. Nhưng anh vẫn từ tốn uống hết nửa ly, sau đó gật đầu: "Ngon lắm. Cảm ơn em."

Lâm Du lúc này mới dám cười, nụ cười rạng rỡ đầu tiên kể từ khi cậu đến đây. Đôi mắt cậu cong lại như vầng trăng khuyết, để lộ hai lúm đồng tiền nhỏ xíu trên má. Hoắc Chấn Đình nhìn đến ngây người, anh phát hiện ra khi cậu bé này cười, cả không gian dường như bừng sáng hẳn lên.

"Hôm nay tôi sẽ dẫn em đi mua sắm một chút đồ dùng cá nhân." Hoắc Chấn Đình nói khi đang dùng bữa sáng. "Quần áo của em hiện tại đều là đồ của tôi hoặc đồ tạm thời, chúng ta cần mua những bộ vừa vặn hơn."

"Em... em có quần áo mà." Lâm Du nhỏ giọng nói, cậu nghĩ đến túi đồ cũ nát mà cậu mang theo từ Lâm gia.

"Những thứ đó không dùng được nữa." Hoắc Chấn Đình dứt khoát. "Người của tôi phải được dùng những thứ tốt nhất. Ăn nhanh đi, mười giờ chúng ta xuất phát."

Trung tâm thương mại lớn nhất kinh đô hôm nay dường như vắng lặng hơn thường lệ. Hoắc Chấn Đình đã yêu cầu bao trọn một khu vực cao cấp nhất để Lâm Du không cảm thấy bị làm phiền bởi đám đông.

Lâm Du đi bên cạnh anh, nhìn những cửa hàng sang trọng với những bộ trang phục lộng lẫy mà cậu chưa từng dám mơ tới. Nhân viên cửa hàng thấy Hoắc Chấn Đình thì cúi đầu chào cung kính, họ nhìn sang Lâm Du với sự tò mò nhưng tuyệt đối không dám thất lễ.

"Chọn những gì em thích." Hoắc Chấn Đình đứng tựa lưng vào một kệ trưng bày, ra hiệu cho cậu.

Lâm Du nhìn quanh, cậu cảm thấy hoa mắt. Cậu chỉ dám chạm tay vào những bộ quần áo có màu sắc nhã nhặn, chất liệu mềm mại. Mỗi khi cậu cầm một món đồ lên nhìn nhãn giá, cậu lại giật mình đặt xuống ngay lập tức. Những con số đó đối với cậu là cả một gia tài.

Nhận thấy sự ngập ngừng của cậu, Hoắc Chấn Đình bước lại gần. Anh lấy một chiếc áo len màu kem cổ lọ, ướm thử lên người cậu.

"Màu này rất hợp với da em." Anh quay sang nhân viên: "Lấy size của cậu ấy, tất cả những mẫu tương tự trong bộ sưu tập này đều lấy hết."

"Anh... anh ơi, nhiều quá, em không mặc hết đâu ạ!" Lâm Du hốt hoảng níu tay áo anh.

"Cứ mua đi, để dành mặc dần. Nhà tôi rộng, không thiếu chỗ chứa đồ cho em." Hoắc Chấn Đình thản nhiên nói.

Cả buổi sáng, Lâm Du giống như một búp bê nhỏ được Hoắc Chấn Đình chăm chút. Anh chọn cho cậu từ quần áo, giày dép cho đến cả những món đồ lặt vặt như kẹp tóc (vì tóc cậu hơi dài) hay những chai nước hoa có mùi hương thanh khiết, dịu nhẹ phù hợp với một Omega lặn.

Khi đi ngang qua một cửa hàng văn phòng phẩm, Lâm Du bỗng dừng bước. Cậu nhìn chằm chằm vào những bộ màu vẽ và những bảng phác thảo được trưng bày trong tủ kính. Ánh mắt cậu chất chứa một sự khao khát mãnh liệt nhưng cũng đầy u sầu.

"Em thích vẽ sao?" Hoắc Chấn Đình tinh ý nhận ra.

Lâm Du vội vã lắc đầu: "Dạ... không có gì ạ. Chúng ta đi tiếp đi anh."

Ở Lâm gia, cậu từng có một cây bút chì và vài tờ giấy vụn để vẽ. Đó là niềm vui duy nhất của cậu. Nhưng sau đó, gã anh trai hờ đã phát hiện ra và xé nát tất cả, còn mắng cậu là "đồ thấp hèn mà còn bày đặt làm nghệ thuật". Kể từ đó, cậu không bao giờ dám chạm vào bút vẽ nữa.

Hoắc Chấn Đình không nói gì, anh chỉ lẳng lặng ra hiệu cho trợ lý đi sau. Mười phút sau, khi họ rời khỏi trung tâm thương mại, trên tay trợ lý đã có thêm một bộ dụng cụ vẽ chuyên nghiệp nhất.

Trên đường về nhà, Lâm Du ngồi trong xe, nhìn những túi đồ hiệu chất đầy phía sau mà thấy lòng mình nặng trĩu. Cậu quay sang nhìn Hoắc Chấn Đình, người đang nhắm mắt nghỉ ngơi.

"Anh ơi..."

"Hửm?" Hoắc Chấn Đình mở mắt, nghiêng đầu nhìn cậu.

"Tại sao anh lại tốt với em như thế? Em không có gì để trả lại cho anh cả. Em không thông minh, không có pheromone mạnh mẽ, cũng không giúp gì được cho công việc của anh..." Giọng Lâm Du nhỏ dần, đầy sự tự ti.

Hoắc Chấn Đình nhìn cậu thật lâu. Anh vươn tay, nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cậu, đan những ngón tay mình vào đó.

"Lâm Du, em không cần phải có gì mới xứng đáng được đối xử tốt. Tôi đối xử tốt với em vì tôi muốn thế. Sự tồn tại của em trong căn nhà này đã là sự giúp đỡ lớn nhất đối với tôi rồi. Nó khiến tôi cảm thấy mình đang thực sự được sống trong một mái ấm, chứ không phải một văn phòng làm việc lạnh lẽo."

Anh dừng lại một chút, rồi nói thêm: "Và đừng bao giờ nói em không có gì. Em có tôi."

Lâm Du ngây người. Cậu cảm thấy lồng ngực mình như có một dòng suối ấm áp chảy qua, cuốn trôi đi tất cả những băng giá của mười tám năm qua. Cậu vô thức siết chặt lấy bàn tay anh, tựa đầu vào vai anh.

"Em sẽ cố gắng... để trở thành một người tốt hơn, để xứng đáng với anh."

"Em vốn dĩ đã rất tốt rồi." Hoắc Chấn Đình xoa nhẹ đầu cậu, mùi hương dâu từ chiếc bánh sáng nay dường như vẫn còn vương đâu đó, ngọt ngào và dịu dàng.

Về đến nhà, Lâm Du vô cùng bất ngờ khi thấy trong phòng mình đã được kê thêm một chiếc giá vẽ gỗ và một bộ màu mới tinh. Cậu đứng chôn chân tại chỗ, nước mắt lại bắt đầu rơi.

Hoắc Chấn Đình đứng tựa cửa, mỉm cười: "Vẽ những gì em thích. Không ai có quyền xé giấy của em ở đây cả."

Lâm Du quay lại, chạy đến ôm chầm lấy anh. Lần này, cậu không còn rụt rè nữa, cậu ôm anh thật chặt, vùi mặt vào ngực anh mà khóc nức nở. Đó không phải là tiếng khóc đau khổ, mà là tiếng khóc của sự giải thoát, của một mầm xanh cuối cùng cũng tìm thấy đất lành sau những ngày khô hạn.

Đêm đó, trong căn phòng thơm mùi màu vẽ mới và hương linh lan, Lâm Du đã vẽ bức tranh đầu tiên. Cậu không vẽ hoa, không vẽ cảnh. Cậu vẽ một bóng lưng cao lớn đang đứng dưới màn mưa, cầm một chiếc áo khoác che chắn cho một chú thỏ nhỏ.

Dưới bức tranh, cậu nắn nót viết một dòng chữ nhỏ: Cảm ơn anh vì đã tìm thấy em.

Bên ngoài cửa sổ, ánh trăng bạc rọi xuống, yên bình và hiền dịu như cái cách mà Hoắc Chấn Đình vẫn luôn lặng lẽ dõi theo cậu từ phía sau.