Sáng hôm sau, Lâm Du thức dậy với một tâm trạng hoàn toàn khác. Cậu không còn cảm giác thấp thỏm khi mở mắt nhìn trần nhà xa lạ, thay vào đó là một sự háo hức thầm kín. Cậu nhìn sang chiếc giá vẽ đặt ở góc phòng, nơi bức tranh đêm qua vẫn còn nằm đó, mực đã khô nhưng tình cảm gửi gắm trong đó dường như vẫn còn nóng hổi.
Cậu nhanh chóng vệ sinh cá nhân, lần này cậu chọn một chiếc áo len màu xanh nhạt vừa mua hôm qua. Chất vải cashmere mềm mại chạm vào da thịt khiến Lâm Du cảm thấy dễ chịu vô cùng. Cậu đứng trước gương, thử mỉm cười với chính mình. Dù gương mặt vẫn còn hơi xanh xao, nhưng đôi mắt đã có thêm vài tia sáng lấp lánh.
Lâm Du đi xuống lầu, bước chân nhẹ nhàng như lướt trên thảm. Cậu thấy Hoắc Chấn Đình đang ngồi ở phòng khách, tay cầm một tờ báo tài chính, bên cạnh là tách cà phê đen bốc khói. Nghe thấy tiếng động, anh ngẩng đầu lên, ánh mắt ngay lập tức dừng lại trên người cậu.
"Chào buổi sáng, thỏ nhỏ. Hôm nay em trông rất tươi tắn." Hoắc Chấn Đình đặt tờ báo xuống, ra hiệu cho cậu lại gần.
Lâm Du bước tới, đứng cạnh anh, giọng nói trong trẻo hơn mọi khi: "Chào buổi sáng anh Hoắc. Hôm nay... anh không đi làm sớm sao?"
"Hôm nay là cuối tuần. Tôi dành thời gian để ở nhà với em." Anh vươn tay, tự nhiên nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cậu, kéo nhẹ cho cậu ngồi xuống cạnh mình trên ghế sô pha dài. "Em có kế hoạch gì cho hôm nay chưa?"
Lâm Du lắc đầu, mái tóc mềm mại cọ vào bờ vai anh. "Em không biết nữa... Em chỉ muốn ở gần anh thôi."
Câu trả lời thành thật và ngây ngô ấy khiến trái tim Hoắc Chấn Đình khẽ rung động. Anh không kìm được mà đưa tay nhéo nhẹ vào gò má hơi có chút thịt lên của cậu: "Khéo miệng quá. Vậy thì hôm nay chúng ta sẽ làm một việc mà có lẽ em sẽ thích. Chúng ta sẽ làm vườn."
Lâm Du tròn mắt nhìn anh: "Làm vườn ạ? Anh cũng biết làm vườn sao?"
"Một chút." Hoắc Chấn Đình mỉm cười bí hiểm. "Phía sau biệt thự có một vườn hồng nhỏ, nhưng lâu rồi không có ai chăm sóc tỉ mỉ. Tôi nghĩ em sẽ thích hợp để làm 'chủ nhân' của nó."
Lâm Du gật đầu lia lịa. Cậu thích cây cỏ, thích cái cảm giác được chạm tay vào đất mẹ và nhìn ngắm những mầm xanh lớn lên. Ở Lâm gia, cậu chỉ được phép nhổ cỏ dại trong góc sân tối tăm, còn những vườn hoa rực rỡ phía trước đều bị cấm bén mảng tới.
Sau bữa sáng, Hoắc Chấn Đình thay một bộ đồ lao động đơn giản nhưng vẫn không giấu nổi khí chất sang trọng. Anh đưa cho Lâm Du một bộ tạp dề nhỏ màu nâu và một đôi găng tay làm vườn vừa vặn.
Hai người bước ra khu vườn phía sau. Ánh nắng ban mai vàng rực rỡ như mật ong rót xuống những bụi hoa hồng đang chớm nụ. Không khí mang theo mùi đất ẩm và hương hoa thanh khiết.
Hoắc Chấn Đình ngồi xổm xuống cạnh một bụi hồng lớn, bắt đầu chỉ cho Lâm Du cách tỉa bớt những cành khô và lá úa. "Em phải cắt thật dứt khoát ở đoạn này, như vậy cây mới có sức để nuôi nụ mới."
Lâm Du chăm chú lắng nghe, đôi tay nhỏ bé cầm chiếc kéo tỉa một cách cẩn thận. Cậu làm việc rất tập trung, thi thoảng lại đưa tay quệt mồ hôi trên trán, vô tình để lại một vệt đất nhỏ trên gương mặt trắng trẻo.
Hoắc Chấn Đình đứng bên cạnh, thỉnh thoảng lại giúp cậu giữ cành hoa hoặc nhổ những cây cỏ dại cứng đầu. Anh nhìn cậu bé đang bận rộn giữa những khóm hoa, bỗng thấy lòng mình bình yên lạ thường. Những cuộc đấu đá trên thương trường, những con số khô khốc và những âm mưu quyền lực dường như đều lùi xa, nhường chỗ cho mùi hương hoa hồng và bóng dáng nhỏ bé này.
"Anh nhìn xem! Bông hoa này sắp nở rồi này!" Lâm Du reo lên, chỉ vào một nụ hồng màu hồng phấn đang hé mở.
Hoắc Chấn Đình bước lại gần, nhìn theo hướng tay cậu chỉ. "Rất đẹp. Giống như em vậy."
Lâm Du khựng lại, đôi tai đỏ ửng lên vì thẹn thùng. Cậu cúi thấp đầu, giả vờ bận rộn với đám cỏ dưới chân. "Anh... anh toàn trêu em thôi."
"Tôi không trêu. Tôi nói thật." Hoắc Chấn Đình đưa tay lau vệt đất trên má cậu, ngón tay cái lướt qua làn da mịn màng một cách luyến lưu. "Du Du, em có biết không, từ khi em đến đây, căn nhà này mới thực sự có sức sống."
Lâm Du ngước nhìn anh, đôi mắt long lanh nước. "Em cũng cảm thấy thế... Từ khi gặp anh, em mới thấy mình thực sự đang sống."
Buổi trưa, họ không vào nhà ăn mà chọn ngồi ngay tại chiếc bàn đá dưới gốc cây đại thụ trong vườn. Quản gia đã chuẩn bị một bữa trưa dã ngoại đơn giản với bánh mì kẹp, trái cây tươi và nước ép dâu tây.
Lâm Du ăn rất ngon miệng. Có lẽ vì làm việc ngoài trời nên cậu thấy đói hơn thường lệ. Cậu cầm miếng bánh mì, miệng nhỏ nhai nhai giống như một chú thỏ đang gặm cỏ. Hoắc Chấn Đình ngồi đối diện, tay chống cằm nhìn cậu, ánh mắt đầy sự chiều chuộng.
"Ăn từ từ thôi, không ai tranh của em đâu." Anh rót thêm nước cam vào ly cho cậu.
"Dạ..." Lâm Du ngượng nghịu nuốt miếng bánh. "Tại thức ăn ở đây ngon quá ạ."
"Sau này nếu em thích, chúng ta sẽ thường xuyên ăn ở ngoài trời như thế này."
Đang lúc không khí đang vui vẻ, bỗng nhiên có tiếng chuông cửa lớn vang lên từ phía cổng chính. Một lát sau, quản gia Lâm bước ra với vẻ mặt hơi khó xử.
"Thưa ngài, là... người của Lâm gia đến ạ. Họ nói muốn gặp cậu Lâm để trao đổi một chút chuyện."
Nụ cười trên môi Lâm Du ngay lập tức biến mất. Đôi bàn tay đang cầm ly nước của cậu run lên, sắc mặt trở nên trắng bệch. Cậu vô thức dịch sát lại gần Hoắc Chấn Đình, đôi mắt hiện lên sự hoảng loạn tột độ.
Hoắc Chấn Đình cảm nhận được sự sợ hãi của cậu. Ánh mắt anh đột ngột trở nên sắc lạnh như băng tuyết. Anh đặt ly nước xuống bàn, tiếng va chạm thanh thúy vang lên giữa không gian tĩnh lặng.
"Họ còn dám đến đây sao?" Giọng anh trầm xuống, mang theo một sự áp bách cực lớn.
"Họ nói có mang theo một số giấy tờ tùy thân của cậu Lâm cần bàn giao ạ." Quản gia thấp giọng báo cáo.
Hoắc Chấn Đình quay sang nhìn Lâm Du. Anh thấy cậu đang run rẩy, đầu cúi gằm, hai tay nắm chặt lấy vạt áo len. Anh vươn tay, bao bọc lấy đôi bàn tay đang lạnh ngắt của cậu.
"Đừng sợ. Có tôi ở đây, không ai có thể đưa em đi đâu cả."
Lâm Du ngước nhìn anh, giọng run run: "Anh... anh đừng để họ mang em về. Em sợ lắm..."
"Ngoan, vào trong nhà với quản gia. Tôi sẽ xử lý bọn họ." Hoắc Chấn Đình xoa đầu cậu, giọng nói đột ngột trở nên dịu dàng nhưng không kém phần kiên định.
Lâm Du gật đầu, cậu lùi lại phía sau quản gia Lâm, đi vào trong nhà nhưng vẫn không nhịn được mà ngoái đầu nhìn lại. Cậu thấy bóng lưng của Hoắc Chấn Đình đứng sừng sững giữa khu vườn, giống như một vị thần hộ mệnh đang ngăn cản mọi bão tố tràn vào.
Tại phòng khách lớn, Lâm gia – bố của Lâm Du và gã anh trai hờ – đang ngồi trên ghế sô pha với vẻ mặt nịnh bợ nhưng không giấu nổi sự tham lam trong ánh mắt. Thấy Hoắc Chấn Đình bước vào, cả hai vội vàng đứng bật dậy.
"Chào ngài Hoắc! Thật ngại quá khi phải làm phiền ngài vào ngày nghỉ..." Ông Lâm lên tiếng, giọng nói ríu rít.
Hoắc Chấn Đình không ngồi xuống, anh đứng khoanh tay trước ngực, nhìn họ bằng ánh mắt khinh miệt của một kẻ đứng trên cao nhìn xuống những con sâu cái kiến.
"Có chuyện gì thì nói nhanh. Tôi không có nhiều thời gian cho những kẻ đã vứt bỏ chính máu mủ của mình."
Gã anh trai của Lâm Du, Lâm Hạo, lên tiếng với giọng điệu giả tạo: "Ngài Hoắc nói quá rồi. Du Du là em trai tôi, chúng tôi cũng nhớ nó nên mới ghé thăm. Vả lại, chúng tôi thấy bản hợp đồng trước đó có chút vấn đề về điều khoản phân chia..."
"Vấn đề?" Hoắc Chấn Đình nhếch môi cười lạnh, nụ cười không chạm tới đáy mắt. "Các người bán em ấy cho tôi với giá mười triệu đô la để cứu vãn cái công ty nát bét đó. Giờ thấy em ấy được tôi che chở, lại muốn đòi thêm sao?"
"Không... không phải là đòi thêm, chỉ là..." Ông Lâm đổ mồ hôi hột dưới áp lực pheromone Alpha cực mạnh của Hoắc Chấn Đình.
"Nghe cho kỹ đây." Hoắc Chấn Đình bước tới một bước, hơi thở lạnh lẽo bao trùm lấy cả căn phòng. "Lâm Du hiện tại là người của Hoắc Chấn Đình tôi. Các người đã ký giấy từ bỏ quyền nuôi dưỡng và quan hệ gia đình. Nếu tôi còn thấy các người xuất hiện ở gần em ấy một lần nữa, hoặc có bất kỳ ý định nào quấy rối cuộc sống của em ấy, tôi sẽ khiến cái tên Lâm gia biến mất hoàn toàn khỏi kinh thành này trong vòng một đêm. Hiểu chưa?"
Sự đe dọa trực diện và tàn khốc của anh khiến hai cha con nhà họ Lâm mặt cắt không còn giọt máu. Họ biết lời nói của người đàn ông này không bao giờ là nói suông.
"Vâng... vâng, chúng tôi hiểu rồi. Chúng tôi đi ngay đây..."
Họ lủi thủi rời đi, không dám ngoái đầu nhìn lại. Hoắc Chấn Đình đứng ở sảnh, hít một hơi thật sâu để xua đi mùi hương khó chịu mà những kẻ kia để lại. Anh vội vã đi lên lầu, tìm kiếm bóng dáng nhỏ bé của mình.
Anh thấy Lâm Du đang ngồi thu mình trên giường trong phòng ngủ, đôi mắt nhìn đăm đăm ra cửa sổ. Thấy anh vào, cậu lập tức chạy tới, nhào vào lòng anh.
"Anh ơi... họ đi chưa ạ?"
Hoắc Chấn Đình ôm chặt lấy cậu, vuốt ve tấm lưng gầy của cậu. "Đi rồi. Họ sẽ không bao giờ quay lại nữa. Tôi hứa."
Lâm Du vùi mặt vào ngực anh, hít hà mùi hương gỗ tuyết tùng quen thuộc. Cậu cảm thấy mình thật may mắn. Nếu đêm mưa đó anh không mang cậu về, có lẽ giờ đây cậu đã mục nát ở một xưởng phim dơ bẩn hay một hầm rượu tối tăm nào đó.
"Anh... cảm ơn anh."
"Lại cảm ơn sao?" Hoắc Chấn Đình khẽ cười, nâng cằm cậu lên. "Nếu muốn cảm ơn, thì chiều nay hãy vẽ cho tôi một bức tranh thật đẹp nhé?"
Lâm Du gật đầu, đôi mắt cong lại. "Vâng ạ! Em sẽ vẽ anh."
Buổi chiều hôm đó, trong thư phòng của Hoắc Chấn Đình, có thêm một chiếc bàn nhỏ để Lâm Du ngồi vẽ. Anh làm việc, còn cậu vẽ tranh. Thỉnh thoảng, anh lại ngẩng đầu lên, nhìn cậu đang chăm chú tô màu, đôi môi nhỏ hơi mím lại vì tập trung.
Ánh hoàng hôn nhuộm đỏ căn phòng, tạo nên một khung cảnh ấm áp đến lạ lùng. Lâm Du vẽ một người đàn ông đang đứng trong vườn hoa hồng, trên tay cầm một bông hoa hồng màu hồng phấn mà họ vừa tỉa lúc sáng.
Cậu thầm nghĩ, bông hoa hồng đó không phải là cậu, mà là tình yêu mà anh dành cho cậu – một thứ tình yêu dịu dàng, lặng lẽ nhưng đầy sức mạnh che chở.
Khi bức tranh hoàn thành, Lâm Du mang lại cho anh xem. Hoắc Chấn Đình nhìn bức tranh, rồi lại nhìn cậu, anh kéo cậu ngồi lên đùi mình, vòng tay ôm lấy eo cậu.
"Vẽ đẹp lắm. Tôi sẽ treo nó ở phòng làm việc của mình tại công ty."
"Thật sao ạ? Anh không thấy nó... trẻ con sao?"
"Không. Nó là thứ quý giá nhất đối với tôi."
Hoắc Chấn Đình cúi xuống, hôn nhẹ lên mái tóc cậu. Anh nhận ra rằng, việc nuông chiều cậu bé này đã trở thành một loại bản năng, một loại niềm vui mà anh chưa từng được trải nghiệm. Anh muốn cho cậu cả thế giới, muốn bù đắp cho cậu tất cả những năm tháng đau khổ đã qua.
Đêm đó, Lâm Du ngủ rất ngon. Cậu không còn sợ tiếng gió rít, không còn sợ bóng tối. Vì cậu biết, chỉ cần cậu đưa tay ra, người đàn ông ấy sẽ luôn ở đó, bao bọc cậu trong vòng tay ấm áp của mình.
Mối liên kết giữa họ không chỉ là một bản hợp đồng, mà là sự giao thoa của hai linh hồn cô đơn tìm thấy nhau giữa dòng đời lạnh lẽo. Và chú thỏ nhỏ của anh, cuối cùng cũng đã tìm thấy cà rốt ngọt ngào nhất đời mình.