MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTIỂU THỎ TRONG LÒNG BÀN TAYChương 6: CHIẾC LỒNG BẰNG LỤA MỀM

TIỂU THỎ TRONG LÒNG BÀN TAY

Chương 6: CHIẾC LỒNG BẰNG LỤA MỀM

1,880 từ · ~10 phút đọc

Những ngày sau đó, cuộc sống của Lâm Du tại Hoắc gia trôi qua một cách êm đềm như một bản nhạc không lời được tấu lên giữa buổi chiều nắng ấm. Hoắc Chấn Đình dường như đang thực hiện đúng lời hứa của mình: anh biến căn biệt thự rộng lớn và có phần lạnh lẽo này thành một thiên đường dành riêng cho cậu.

Mỗi buổi sáng, Lâm Du không còn phải thức dậy bởi tiếng chuông báo thức khô khốc hay tiếng đập cửa thúc giục. Cậu tỉnh dậy khi những tia nắng bắt đầu nhảy múa trên tấm thảm, và thường sẽ thấy một bộ quần áo mới được chuẩn bị sẵn ở cuối giường – luôn là chất liệu mềm mại nhất, màu sắc nhã nhặn nhất.

Hôm nay, Hoắc Chấn Đình có một cuộc họp quan trọng không thể trì hoãn. Trước khi đi, anh ghé qua phòng Lâm Du, thấy cậu đang ngồi bần thần bên giá vẽ. Anh bước lại gần, đặt một nụ hôn nhẹ lên đỉnh đầu cậu.

"Hôm nay tôi sẽ về hơi muộn một chút. Quản gia sẽ đưa em đi dạo ở hiệu sách trung tâm nếu em muốn. Đừng chỉ ở mãi trong nhà, em cần hít thở không khí bên ngoài."

Lâm Du ngước lên, đôi mắt trong veo lộ rõ vẻ luyến tiếc: "Anh nhớ về sớm nhé... Em sẽ đợi anh ăn tối."

"Được, tôi sẽ cố gắng." Hoắc Chấn Đình mỉm cười, bàn tay to lớn xoa nhẹ gò má cậu. "Ngoan, ở nhà đừng có suy nghĩ lung tung."

Sau khi chiếc xe của anh rời khỏi cổng, biệt thự dường như trở nên mênh mông hơn. Lâm Du theo lời anh, cùng quản gia Lâm đi đến hiệu sách lớn nhất thành phố. Đối với một người suốt nhiều năm chỉ quanh quẩn trong bốn bức tường u tối của Lâm gia, việc được tự do đi lại giữa những dãy sách thơm mùi giấy mới là một trải nghiệm vô cùng kỳ diệu.

Cậu đi dọc theo những kệ sách cao vút, ngón tay lướt nhẹ trên gáy sách. Cậu chọn cho mình một vài cuốn sách về kỹ thuật vẽ màu nước cơ bản và một cuốn tản văn về những vùng đất xa xôi. Trong lúc đang đứng xếp hàng chờ thanh toán, Lâm Du bỗng nghe thấy những tiếng xì xào phía sau.

"Kìa, chẳng phải đó là đứa con bị bỏ rơi của nhà họ Lâm sao?"

"Nghe nói được Hoắc tổng nhặt về nuôi rồi. Đúng là loại Omega lặn chỉ biết dùng gương mặt để quyến rũ người khác."

"Chắc cũng chỉ được vài bữa nửa tháng, Hoắc Chấn Đình là người thế nào chứ, hạng người như nó làm sao trèo cao được mãi..."

Lâm Du cứng đờ người. Những cuốn sách trong tay cậu bỗng trở nên nặng trĩu. Cậu cúi gằm mặt, cố gắng thu nhỏ sự tồn tại của mình lại. Những lời nói ấy như những mũi kim châm vào lòng tự trọng vốn dĩ đã mong manh của cậu. Hóa ra, dù có được bao bọc trong nhung lụa, trong mắt người khác, cậu vẫn chỉ là một vật phẩm, một kẻ ăn may không xứng đáng.

Quản gia Lâm nhanh chóng nhận ra sự bất thường. Ông bước tới, che chắn cho Lâm Du và ra hiệu cho nhân viên hiệu sách nhanh chóng hoàn tất giao dịch. Trên đường về, Lâm Du im lặng nhìn ra cửa sổ, đôi mắt lại phủ một tầng sương mờ mịt.

Về đến nhà, cậu không vào thư viện hay ra vườn nữa. Cậu trốn vào phòng, cuộn tròn trên chiếc ghế lười cạnh cửa sổ. Cậu nhìn vào gương, nhìn gương mặt mà người ta nói là "vũ khí quyến rũ". Cậu thấy mình thật tầm thường. Anh tốt với cậu như vậy, còn cậu thì lại mang đến cho anh những lời đàm tiếu không hay.

Khi Hoắc Chấn Đình trở về nhà vào lúc tám giờ tối, anh thấy căn nhà yên tĩnh một cách lạ thường. Không có bóng dáng nhỏ bé chạy ra đón, cũng không có nụ cười rạng rỡ chào đón anh.

"Cậu ấy đâu?" Anh hỏi quản gia, giọng nói đã mang theo vài phần lo lắng.

Quản gia Lâm thở dài, kể lại chuyện ở hiệu sách. Sắc mặt Hoắc Chấn Đình lập tức sa sầm. Anh không nói một lời, sải bước dài lên cầu thang, đi thẳng vào phòng của Lâm Du.

Căn phòng không bật đèn, chỉ có ánh trăng nhạt nhòa chiếu qua khung cửa. Lâm Du đang ngồi thu mình thành một cục nhỏ trên ghế, đầu vùi vào giữa hai đầu gối. Tiếng mở cửa khiến cậu giật mình, nhưng cậu không ngẩng đầu lên.

Hoắc Chấn Đình đi tới, ngồi xuống thảm ngay cạnh chiếc ghế của cậu. Anh không ép cậu phải nói, chỉ lặng lẽ đưa tay nắm lấy bàn tay đang run rẩy của cậu.

"Du Du, nhìn tôi."

Lâm Du hít một hơi thật sâu, chầm chậm ngẩng đầu lên. Dưới ánh trăng, đôi mắt cậu đỏ hoe, những giọt nước mắt vẫn còn đọng trên hàng mi dài. "Anh... anh về rồi."

"Tại sao lại khóc? Vì những lời nói của những kẻ không liên quan sao?" Hoắc Chấn Đình đưa tay lau đi giọt nước mắt vừa lăn xuống má cậu.

Lâm Du nức nở: "Họ nói đúng... em không có gì cả. Em làm ảnh hưởng đến danh tiếng của anh. Anh là người đứng đầu một gia tộc lớn, còn em... em chỉ là một Omega lặn bị người ta vứt bỏ..."

Hoắc Chấn Đình đột ngột đứng dậy, anh bế bổng cậu lên khỏi chiếc ghế, đặt cậu ngồi lên chiếc bàn gỗ cạnh đó để cậu có thể nhìn thẳng vào mắt anh. Anh đặt hai tay lên hai bên hông cậu, khóa chặt cậu trong vòng tay mình.

"Lâm Du, nghe cho rõ đây. Tôi chưa bao giờ quan tâm đến cái gọi là danh tiếng nếu nó không có em. Trong mắt tôi, em không phải là một Omega lặn, em không phải là một món đồ. Em là Lâm Du – là người đã khiến tôi muốn về nhà mỗi ngày, là người khiến tôi cảm thấy mình còn có một trái tim biết rung động."

Anh nhìn sâu vào đôi mắt đang dao động của cậu, giọng nói trầm khàn nhưng chứa đầy sức nặng: "Đừng bao giờ dùng miệng của người khác để định giá bản thân mình. Thế giới ngoài kia có thể tàn nhẫn, nhưng ở Hoắc gia, em là báu vật. Em có hiểu 'báu vật' nghĩa là gì không?"

Lâm Du ngây người, hơi thở của cậu vướng víu trong mùi hương tuyết tùng nồng nàn. Cậu chưa bao giờ thấy anh nghiêm túc đến thế, cũng chưa bao giờ thấy mình được trân trọng đến thế.

"Em... em không xứng đáng..."

"Xứng đáng hay không, do tôi quyết định." Hoắc Chấn Đình cúi đầu, trán anh tựa vào trán cậu. "Nếu em còn nói mình không xứng đáng, tôi sẽ phạt em đấy."

"Phạt... phạt thế nào ạ?" Lâm Du chớp mắt, vẻ ngây thơ lộ ra giữa những giọt nước mắt.

Hoắc Chấn Đình khẽ cười, một nụ cười đầy ý vị thâm trầm. Anh xoa nhẹ làn môi hơi sưng vì bị cậu cắn nãy giờ. "Phạt em mỗi ngày phải hôn tôi một cái, cho đến khi nào em tin rằng mình là người quan trọng nhất với tôi mới thôi."

Lâm Du đỏ bừng mặt, tim đập thình thịch như muốn nổ tung. Cậu nhìn đôi môi mỏng của anh ở ngay sát gần, mùi hương Alpha trưởng thành bao vây khiến cậu có chút choáng váng. Cậu lấy hết can đảm, run rẩy vươn người tới, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên má anh.

Một nụ hôn phớt qua, nhẹ như lông hồng, nhưng lại khiến đồng tử của Hoắc Chấn Đình co rút lại. Anh không để cậu lùi lại, bàn tay to lớn luồn vào sau gáy cậu, giữ chặt lấy.

"Cái đó không tính là hôn."

Anh cúi xuống, phủ lên đôi môi mềm mại của cậu. Không phải là một nụ hôn chiếm đoạt đầy dục vọng, mà là một nụ hôn chậm rãi, nâng niu, như đang nhấm nháp một loại trà quý. Anh dùng đầu lưỡi phác họa hình dáng môi cậu, nhẹ nhàng cạy mở hàm răng để đi sâu vào bên trong, giao triền với hơi thở của cậu.

Lâm Du hoàn toàn sụp đổ trong sự dịu dàng ấy. Đôi bàn tay nhỏ bé vô thức nắm chặt lấy vai áo của anh, cả người mềm nhũn dựa hẳn vào lồng ngực vững chãi. Cậu cảm thấy mình như một con thuyền nhỏ cuối cùng cũng tìm thấy bến đỗ sau trận bão lớn.

Khi nụ hôn kết thúc, cả hai đều thở gấp. Hoắc Chấn Đình nhìn cậu bé trong lòng mình với đôi mắt chứa đầy tình ý. Anh ôm cậu thật chặt, hít hà mùi hương nhạt nhòa nhưng lại vô cùng cuốn hút của cậu.

"Đừng nghe họ, Du Du. Chỉ cần nghe tôi thôi."

Lâm Du vùi đầu vào cổ anh, khẽ gật đầu: "Vâng... em chỉ nghe anh thôi."

Tối hôm đó, Hoắc Chấn Đình không bắt cậu xuống phòng ăn. Anh bảo người hầu mang thức ăn lên phòng, hai người cùng ngồi trên thảm, vừa ăn vừa nói về những cuốn sách cậu đã mua. Anh kiên nhẫn nghe cậu kể về những bức tranh trong sách, về cách cậu muốn pha màu nước để vẽ khu vườn hồng.

Sự che chở của anh không phải là những lời tuyên bố hùng hồn với thế giới, mà là cách anh lặng lẽ xóa đi những tổn thương trong lòng cậu, từng chút từng chút một. Anh xây cho cậu một chiếc lồng bằng lụa mềm – nơi cậu có thể thoải mái là chính mình, nơi những lời cay độc của thế gian không thể chạm tới.

Trước khi đi ngủ, Hoắc Chấn Đình lấy ra một chiếc hộp nhỏ. Bên trong là một sợi dây chuyền bạc mảnh mai với mặt dây là một viên đá mắt mèo màu xanh lam trong vắt.

"Viên đá này giống như mắt của em vậy. Tôi đã yêu cầu thợ thủ công gắn vào đó một thiết bị định vị và một nút báo động siêu nhỏ. Nếu em thấy không an toàn, hoặc đơn giản là muốn thấy tôi ngay lập tức, hãy nhấn vào nó."

Anh đeo dây chuyền lên chiếc cổ trắng ngần của cậu. Viên đá nằm gọn ngay hõm xương quai xanh, đẹp đến nao lòng.

"Cái này... quý giá lắm phải không anh?" Lâm Du chạm tay vào viên đá.

"Nó không quý bằng em." Hoắc Chấn Đình tắt đèn ngủ, kéo cậu vào lòng. "Ngủ đi, thỏ nhỏ. Ngày mai, tôi sẽ cho em thấy thế giới này thực ra rất dịu dàng với em."

Trong bóng tối, Lâm Du mỉm cười. Cậu biết rằng, dù cả thế giới có quay lưng lại với cậu, thì chỉ cần có người đàn ông này ở bên, cậu sẽ luôn có một nơi để thuộc về. Cậu khép mắt lại, chìm vào giấc ngủ sâu nhất, bình yên nhất từ trước đến nay.