MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTIỂU THỎ TRONG LÒNG BÀN TAYChương 7: BÁT CANH NGỌT VÀ SỰ THUỘC VỀ

TIỂU THỎ TRONG LÒNG BÀN TAY

Chương 7: BÁT CANH NGỌT VÀ SỰ THUỘC VỀ

1,960 từ · ~10 phút đọc

Sáng chủ nhật, kinh thành đón một đợt không khí lạnh tràn về, khiến những mặt kính cửa sổ của biệt thự Hoắc gia phủ một lớp sương mù mờ ảo. Lâm Du thức dậy sớm hơn thường lệ. Cậu nằm trong chăn, nhìn những vệt sương đọng lại rồi tan ra, trong lòng dâng lên một cảm giác nhẹ nhõm lạ kỳ sau nụ hôn và những lời trấn an của Hoắc Chấn Đình tối qua.

Cậu bước xuống giường, chân trần chạm vào tấm thảm lông mềm mại. Cậu đã bắt đầu quen với sự xa hoa này, không còn thấy sợ hãi mỗi khi chạm vào những đồ vật đắt tiền nữa, bởi anh đã nói: "Đồ vật sinh ra là để phục vụ em, không phải để em phải sợ hãi chúng."

Lâm Du đi ra ban công nhỏ trong phòng. Cậu thấy Hoắc Chấn Đình đang ở phía dưới sân, anh mặc một bộ đồ thể thao màu xám đơn giản, đang chạy bộ cùng chú chó thuộc giống Golden Retriever mà anh mới mang về vài ngày trước. Nhìn dáng vẻ năng động và mạnh mẽ của anh dưới ánh bình minh nhạt nhòa, trái tim Lâm Du khẽ lỗi nhịp. Cậu vô thức đưa tay chạm vào viên đá mắt mèo trên cổ mình, hơi lạnh từ viên đá khiến cậu tỉnh táo hơn.

Cậu quyết định sẽ làm một điều gì đó cho anh vào sáng nay. Cậu nhớ trong cuốn sách nấu ăn mà quản gia cho mượn, có một công thức làm món canh lê đường phèn rất tốt cho phổi vào mùa lạnh. Hoắc Chấn Đình dạo này hay thức khuya làm việc, thi thoảng cậu nghe thấy anh húng hắng ho.

Lâm Du rón rén xuống bếp. Lúc này các đầu bếp đang chuẩn bị bữa sáng chính, thấy cậu vào, họ đều cung kính cúi chào.

"Cậu Lâm, hôm nay cậu muốn dùng gì ạ?" Một đầu bếp trẻ tuổi hỏi.

"Dạ... tôi muốn tự tay nấu một chút canh lê cho anh Hoắc. Mọi người có thể để tôi mượn một góc bếp nhỏ không?"

Lâm Du nói một cách lễ phép, đôi mắt long lanh đầy vẻ mong cầu khiến không ai có thể từ chối. Họ nhanh chóng chuẩn bị nguyên liệu cho cậu: những quả lê mọng nước, đường phèn vàng óng và vài quả kỷ tử đỏ rực.

Lâm Du bắt tay vào làm một cách tỉ mẩn. Cậu gọt vỏ lê, động tác còn hơi vụng về nên thi thoảng lại làm vỏ đứt đoạn. Cậu tập trung đến mức đầu mũi lấm tấm mồ hôi, mái tóc mềm rủ xuống che bớt tầm mắt. Cậu không biết rằng, từ phía cửa bếp, một bóng dáng cao lớn đã đứng đó quan sát cậu từ bao giờ.

Hoắc Chấn Đình vừa chạy bộ xong, mồ hôi làm ướt đẫm vệt áo trước ngực anh, tỏa ra mùi hương Alpha nồng đậm và nam tính. Anh nhìn bóng lưng nhỏ bé của Lâm Du đang bận rộn bên bếp lửa, cảm thấy một sự ấm áp len lỏi vào tận xương tủy. Đây chính là khung cảnh mà anh hằng mong ước – một người chờ đợi anh, một người vì anh mà bận rộn với những điều giản đơn nhất.

Anh không lên tiếng, chỉ lẳng lặng tiến lại gần, vòng tay ôm lấy eo cậu từ phía sau.

Lâm Du giật nảy mình, suýt chút nữa làm rơi chiếc thìa gỗ. Nhưng ngay khi ngửi thấy mùi gỗ tuyết tùng quen thuộc, cậu thả lỏng người, tựa đầu vào vai anh.

"Anh... anh chạy bộ xong rồi ạ?"

"Ừm. Em đang làm gì mà tập trung thế?" Hoắc Chấn Đình vùi mặt vào hõm cổ cậu, hít hà mùi hương Omega thanh khiết pha lẫn mùi lê ngọt ngào.

"Em nấu canh lê... Anh dạo này hay ho, uống cái này sẽ tốt hơn ạ." Lâm Du nhỏ giọng giải thích, hai má đỏ ửng vì sự đụng chạm thân mật.

Hoắc Chấn Đình siết chặt vòng tay, xoay người cậu lại đối diện với mình. Anh nhìn những ngón tay hơi ửng hồng vì gọt vỏ của cậu, rồi lại nhìn bát canh đang sôi sùng sục trên bếp.

"Du Du, em không cần phải làm những việc này để lấy lòng tôi đâu."

Lâm Du vội vã lắc đầu: "Em không lấy lòng... Em thật sự muốn làm cho anh mà. Được làm gì đó cho anh, em thấy vui lắm."

Ánh mắt chân thành của cậu khiến Hoắc Chấn Đình mềm lòng. Anh cúi xuống, hôn nhẹ lên chóp mũi cậu. "Được rồi, vậy tôi sẽ chờ để thưởng thức tay nghề của em."

Bữa sáng hôm đó, bên cạnh những món ăn cao cấp, có một bát canh lê nhỏ đặt ngay ngắn trước mặt vị gia chủ họ Hoắc. Anh chậm rãi múc từng thìa, vị ngọt thanh của đường phèn hòa quyện với vị chua dịu của lê khiến cổ họng anh dịu lại hẳn.

"Ngon lắm." Anh nhìn cậu, ánh mắt đầy sự tán thưởng.

Lâm Du vui đến mức ăn thêm được hẳn một lát bánh mì. Cậu bắt đầu cảm thấy mình thực sự là một phần của ngôi nhà này, không phải là một "vị khách" hay một "món đồ", mà là một thành viên được trân trọng.

Sau bữa sáng, Hoắc Chấn Đình dẫn cậu vào thư phòng. Nhưng lần này, anh không làm việc. Anh mở một ngăn kéo lớn, lấy ra một sấp tài liệu và đặt trước mặt cậu.

"Đây là gì ạ?" Lâm Du tò mò hỏi.

"Hồ sơ nhập học của em." Hoắc Chấn Đình bình thản nói. "Tôi đã tìm cho em một giáo viên dạy vẽ riêng và đăng ký cho em vào một lớp học văn hóa tại nhà. Sau khi em lấy lại được kiến thức căn bản, tôi sẽ đưa em đến trường mỹ thuật. Em còn trẻ, em cần phải có tương lai của riêng mình."

Lâm Du lặng người. Cậu nhìn những dòng chữ trên giấy, cảm thấy cổ họng nghẹn đắng. Ở Lâm gia, họ nói cậu chỉ cần biết chữ để đọc hóa đơn và làm việc nhà là đủ. Họ chưa bao giờ nghĩ đến việc cho cậu đi học đàng hoàng, chứ đừng nói là theo đuổi nghệ thuật.

"Nhưng... em học rất chậm... em sợ sẽ làm anh thất vọng."

Hoắc Chấn Đình cầm lấy tay cậu, ép cậu nhìn thẳng vào mắt mình. "Lâm Du, tôi đầu tư vào em không phải để lấy kết quả hay để em trả nợ. Tôi muốn em có thể tự đứng vững trên đôi chân mình, để một ngày nào đó, nếu tôi không ở bên cạnh, em vẫn có thể sống một cuộc đời rực rỡ nhất."

Anh dừng lại một chút, giọng nói trở nên trầm hơn: "Tất nhiên, tôi sẽ không bao giờ để ngày đó xảy ra. Nhưng tôi muốn em tự tin. Em hiểu chứ?"

Lâm Du gật đầu, nước mắt lại bắt đầu rơi. Cậu phát hiện ra mình rất hay khóc khi ở bên anh, nhưng đó không còn là những giọt nước mắt sợ hãi, mà là sự xúc động vì được yêu thương quá đỗi.

"Em sẽ cố gắng học... Em sẽ không để anh phải xấu hổ."

"Ngoan lắm."

Chiều hôm đó, giáo viên dạy vẽ đến nhà. Đó là một người phụ nữ trung niên hiền hậu, bà rất ngạc nhiên trước khả năng cảm thụ màu sắc thiên bẩm của Lâm Du. Trong khi cậu say sưa với những nét vẽ đầu tiên dưới sự hướng dẫn chuyên nghiệp, Hoắc Chấn Đình ngồi ở bộ sô pha gần đó, thỉnh thoảng lại nhìn sang.

Không gian yên tĩnh, chỉ có tiếng bút chì sột soạt trên giấy và tiếng gió thổi qua rèm cửa. Một cảm giác yên bình đến cực hạn bao trùm lấy thư phòng.

Tuy nhiên, sự tĩnh lặng ấy bị phá vỡ bởi một cuộc điện thoại. Hoắc Chấn Đình nhìn màn hình, đôi lông mày khẽ nhíu lại. Anh đứng dậy, đi ra ngoài ban công để nghe máy.

"Nói đi." Giọng anh lạnh lùng, hoàn toàn khác hẳn với sự dịu dàng dành cho Lâm Du.

"Thưa ngài, phía Lâm gia... họ đang tìm cách tiếp cận các đối tác của chúng ta để rêu rao về việc ngài đang 'giam cầm' trẻ vị thành niên trái phép. Họ muốn dùng dư luận để ép ngài phải chi thêm một khoản tiền 'bồi thường tổn thất tinh thần'." Trợ lý báo cáo qua điện thoại.

Hoắc Chấn Đình hừ lạnh một tiếng. "Bọn chúng đúng là không biết sống chết. Đã cho đường sống mà vẫn muốn đâm đầu vào ngõ cụt."

"Ngài muốn xử lý thế nào ạ?"

"Thu hồi tất cả các khoản vay của ngân hàng Hoắc thị đối với công ty của bọn họ. Gửi bằng chứng về việc bọn họ đã 'giao dịch' Lâm Du cho tôi sang phía pháp lý. Tôi muốn bọn họ không chỉ phá sản, mà còn phải chịu trách nhiệm trước pháp luật về hành vi của mình."

"Rõ thưa ngài."

Hoắc Chấn Đình tắt máy, nhìn về phía chân trời xa xăm. Anh không muốn để những chuyện bẩn thỉu này lọt vào tai Lâm Du. Cậu bé của anh đã chịu quá đủ đau thương rồi, thế giới xám xịt ngoài kia cứ để anh đối phó là được.

Khi anh quay trở lại thư phòng, Lâm Du đã vẽ xong một bức tranh phong cảnh nhỏ. Cậu chạy lại khoe với anh: "Anh xem, cô giáo nói em phối màu rất tốt!"

Hoắc Chấn Đình nhìn bức tranh, rồi nhìn nụ cười rạng rỡ của cậu, cơn giận trong lòng anh biến mất hoàn toàn. Anh ôm lấy cậu, nhấc bổng cậu lên khiến cậu khẽ hét lên một tiếng vì bất ngờ.

"Du Du, em là thiên tài của tôi."

Lâm Du ôm lấy cổ anh, cười khúc khích. Cảm giác được nhấc bổng lên cao như thế này khiến cậu thấy mình như đang bay, và vòng tay của anh chính là đôi cánh vững chãi nhất.

Tối hôm đó, Lâm Du lần đầu tiên chủ động đòi hỏi. Cậu đứng trước cửa phòng Hoắc Chấn Đình, ôm gối, lí nhí hỏi:

"Anh ơi... tối nay em có thể ngủ cùng anh không? Em... em thấy hơi lạnh."

Thực tế thì máy sưởi trong phòng cậu hoạt động rất tốt, nhưng cậu chỉ là muốn được hít hà mùi hương của anh, muốn được cảm nhận nhịp tim đều đặn của anh để xua đi những bóng ma quá khứ vẫn thỉnh thoảng hiện về trong giấc mơ.

Hoắc Chấn Đình nhìn chú thỏ nhỏ đang "tự dẫn xác vào hang", đôi mắt anh tối sầm lại nhưng chứa đầy sự dung túng. Anh lùi lại một bước, nhường đường cho cậu vào phòng.

"Lại đây. Giường của tôi luôn rộng cho em."

Lâm Du nhanh chóng chui vào trong chăn, cảm nhận hơi ấm nồng đậm của anh bao phủ lấy mình. Hoắc Chấn Đình nằm xuống bên cạnh, kéo cậu vào lòng, để đầu cậu tựa lên cánh tay mình.

"Du Du, sau này muốn gì cứ nói, không cần phải tìm lý do 'thấy lạnh' đâu. Tôi sẽ không bao giờ từ chối em."

Lâm Du ngượng ngùng vùi mặt vào ngực anh, khẽ đáp một tiếng "Vâng".

Trong căn phòng tối, chỉ còn lại hơi thở giao hòa của hai người. Lâm Du cảm thấy trái tim mình như một mảnh đất khô cằn đang dần được tưới mát bởi những cơn mưa ngọt ngào. Cậu không còn là đứa trẻ bị bỏ rơi nữa. Cậu là người được Hoắc Chấn Đình yêu thương nhất trên đời.

Và đối với cậu, đó là định nghĩa hoàn hảo nhất của sự thuộc về.